| Author |
Message |
saohom

Joined: 26 Aug 2009
Posts: 41
|
|
Không cho phép mình quên
Nhiều người cho rằng chiến tranh đã kết thúc hơn 30 năm rồi, vả lại Việt cộng cũng thay đổi rồi, sao lại chống hoài?
Với tôi, những bài học, những kinh nghiệm thương đau mà thế hệ Cha Anh đã có với Việt Cộng nhắc tôi phải cảnh giác luôn luôn.
- Bài học số 1: Việt Cộng giết người Quốc Gia ngay trong thời kỳ phôi thai kháng Pháp, đánh Nhật, vì Việt Cộng muốn cướp quyền lãnh đạo đất nước, để có thể toàn quyền làm tay sai cho Cộng Sản quốc tế trước kia, và nay cho quan thầy Trung Cộng.
- Bài học số 2: Trong những kỳ cải cách ruộng đất, Việt Cộng đã giết biết bao người dân vô tội, giết ngay cả những người mà có lẽ chẳng bao lâu trước đó đã hào phóng bỏ ra vàng, tiền của đóng góp trong các cuộc quyên góp cho Việt Cộng.
- Bài học số 3: Ký kết ngưng bắn với Việt Cộng chưa ráo mực thì **** xua ngay quân giết hàng ngàn đồng bào miền Nam vô tội trong Tết Mậu Thân 1968.
- Bài học số 4: Việt Cộng xé ngay bản hòa đàm Paris mà chúng vừa ký 1973.
- Bài học số 5: Trường tiểu học cộng đồng Cai Lậy (thuộc tỉnh Định Tường) và Trường tiểu học cộng đồng Song Phú (thuộc tình Vĩnh Long), nơi bao trẻ thơ đang ê a bên trang sách, sao lại là mục tiêu pháo kích của Việt Cộng? Sao Việt Cộng lại nhẫn tâm bắn vào hàng ngàn đồng bào vô tội đang trốn chạy "giải phóng quân" trên đại lộ kinh hoàng?
- Bài học số 6: "Nhà nước thông báo để nhân dân đừng tin vào các tin đồn thất thiệt. Nhà nước sẽ không đổi tiền". Và việc đổi tiền, thực chất là một cuộc ăn cướp tài sản của người dân miền Nam, được tiến hành chỉ một ngày sau đó. Đây là một nhóm thổ phỉ cai trị, chứ không phải là một nhà nước pháp trị. 500 đồng tiền Việt Nam Cộng Hòa đổi lấy 1 đồng tiền Hồ! Việt Cộng có cái gì để mà đổi?
- Bài học số 7: "Ngày mai em sẽ chở các con đến đây thăm anh", Mẹ tôi bịn rịn chia tay Ba tôi sau khi chở Ba tôi đến địa điểm tập trung "cải tạo".
- "Em về ráng lo cho Thầy Mẹ và các con. Đêm nay chắc chắn anh sẽ bị đem đi nơi khác. Và em cũng đừng mong anh sẽ về sau 10 ngày", Ba tôi căn dặn.
- "Nhưng...Cách mạng thông báo tập trung 10 ngày mà!", Mẹ tôi trả lời.
Ôi thương thay cho người dân hiền lành, thật thà của đất nước tôi. Và chắc đâu đó ở Hà Nội, đã có một nhóm người ngồi cười khoái trá.
Trên đây là một ít trong số những bài học "cơ bản" mà tôi luôn tự nhắc mình và “không bao giờ cho phép mình quên!”
Có nhiều người cho rằng Việt Cộng đã thay đổi rồi. Với tôi, Việt Cộng chỉ là một loài tắc kè dỏm và hạ cấp. Nó thay đổi màu để tồn tại, để tiếp tục lừa bịp, che đậy cái bản chất bất biến của chúng là tàn ác và đê hèn. Với những người cùng một dòng máu Việt thì chúng chẳng chừa một hành vi bẩn thỉu nào, nhưng với kẻ thù phương Bắc, kẻ thù mà ngàn năm trước cha ông ta đã chỉ mặt đặt tên, thì chúng lại quì gối. Khi đọc bản tin Giang Trạch Dân vào tắm ở Đà Nẵng, rồi vào Saigon gặp mặt hoa kiều Chợ Lớn, sau đó mới bay ra Hà Nội để gặp bọn đàn em ở Ba Đình, lòng tôi sôi sục căm hờn, tủi nhục.
Với cái thằng Tàu phù này, Việt Nam xem chừng chỉ là cái ao làng của nó. Khi đọc bản tin thấy đám du khách Trung Cộng phất cờ, đón đuốc thế vận trên đường phố Saigon trong khi những người dân Việt bị cô lập, bị đẩy ra xa, tôi biết rằng tôi vẫn còn sáng suốt. Tôi vẫn thấy rõ cái tồi tệ, xấu xí của Việt Cộng dù đang được che đậy dưới một cái áo màu mè bên ngoài của một con tắc kè. Việt Cộng đã thay đổi?
Tôi may mắn có một người cha sáng suốt với những phân tích sắc bén, thuyết phục. Ông luôn là người đầu tiên tôi tìm đến để tham khảo và hỏi ý kiến khi nghe hoặc đọc thấy những biến động nào trong xã hội. Là một cựu quân nhân trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, ở tuổi ngoài 70, ông vẫn canh cánh trong lòng chuyện vận mạng đất nước. "Muốn chống Cộng, mình phải hoặc là có tiền hoặc là có quyền", Ba tôi nói. Và trong tình thế không có cả hai, ông vẫn chống Cộng theo cách riêng. Ông hun đúc tinh thần yêu nước cho con cháu trong gia đình qua các câu chuyện kể, qua những nhận định tình hình, nhắc nhở con cháu tỉnh táo trước những mưu chước của Việt Cộng. Ông nhắc con cháu dành chút thời gian thắp một nén nhang, đặt một ít hoa, nơi đài chiến sĩ Việt-Mỹ nhân ngày Chiến Sĩ Trận Vong. Ông cố gắng đến với các cuộc biểu tình nghiêm túc trong cộng đồng. "Mình đến dù không làm được gì nhưng mình phải đến để thể hiện chính kiến của mình, đồng thời động viên anh em", ông thường nói như vậy. Ông đến với các buổi ra mắt sách có liên quan đến lịch sử, đến quân đội và luôn ủng hộ mua sách từ những đồng tiền ít ỏi ông nhận được hàng tháng. Tôi được nghe rất nhiều lần từ những người bạn của ông, từ sơ giao đến thân tình, "Mỗi lần gặp anh, tôi hiểu ra nhiều vấn đề quá!".
Tôi luôn cố gắng theo Ba tôi tham gia các cuộc biểu tình nghiêm túc trong Cộng Đồng. Tôi phụ giúp giảng dạy Việt ngữ cho các em nhỏ với hy vọng góp một bàn tay phá vỡ cái nghị quyết 36 mà Việt cộng đã và đang cố gắng thực hiện tại hải ngoại qua sách báo, qua các chương trình ca nhạc của chúng. Tôi tranh thủ giờ ăn trưa trong công ty, để viết bài và tham gia tranh luận trên các diễn đàn với cố gắng "giành dân, lấn đất" với Việt cộng trên mạng điện toán. Tôi luôn mua băng gốc các chương trình ca nhạc, các tài liệu lịch sử để ủng hộ các trung tâm, các cơ sở có đường hướng chống Cộng rõ ràng. Tôi cố gắng giải thích cho các con tôi khi chúng thắc mắc về lá cờ máu chúng thấy trong sách báo.
Bạn bè tôi, có người cho tôi chống Cộng cực đoan. Là người Việt nên tôi vẫn nhớ Ông Bà ngày xưa có dạy "một câu nhịn, chín câu lành". Tôi cũng cho mình là một người Công giáo kiên định và vâng phục. Chúa tôi có dạy rằng "Nếu có kẻ tát con má bên phải, con hãy đưa má bên trái cho kẻ đó tát".
Kính thưa Ông Bà,
Việt cộng ngày xưa đày Ba con nơi rừng sâu, chỉ thả về khi Ba con khập khễng trên đôi nạng gỗ với một bệnh án sống thêm được vài tháng là hết. Mấy chị em con bị xếp vào hàng cuối cùng trong xã hội vì "trúng" đủ mọi "tiêu chuẩn" của Việt Cộng, dân Bắc di cư - đạo Công giáo - con Ngụy quân Ngụy quyền. Ngày xưa Việt Cộng gọi chúng con là đĩ điếm bám chân "đế quốc" thì nay là "khúc ruột ngàn dặm", một khúc ruột mà hàng năm có thể gửi về trong nước gần 10 tỉ "tiền đế quốc". Bao nhiêu đồng bào nghèo lê lết sống bên Cambodia hay còn kẹt lại ở Philippines, bao nhiêu công nhân làm "tôi mọi" khắp nơi, bao nhiêu cô gái bán thân khắp vùng Đông Nam Á, thì sao không là "khúc ruột"?
Trước, Việt cộng giết dân miền Bắc trong "cải cách ruộng đất", chôn sống dân miền Trung trong Tết Mậu Thân, đày đọa, thủ tiêu quân cán chính miền Nam sau ngày "giải phóng", nay Việt cộng lại tiếp tục cướp đất của bao người dân thấp cổ, bé miệng, tiếp tục tàn phá quê hương, phá bỏ đạo đức làm người. Người dân đã chẳng những "một nhịn", mà trăm ngàn "nhịn", mà "lành" vẫn không thấy.
Ông Bà kính, làm sao có "lành" với quỷ?
Lạy Chúa, Việt Cộng đánh đồng bào con thê thảm trong "cải cách ruộng đất". Việt Cộng chôn sống đồng bào con trong Tết Mậu Thân. Việt Cộng đánh gia đình con và biết bao gia đình miền Nam tan nát sau "ngày giải phóng". Việt Cộng đày đọa áp bức đến nổi dân chúng miền Nam phải rời bỏ quê hương vượt biển Đông. Hàng ngàn người đã bỏ mình, đã ô nhục, nhơ nhớp dưới tay hải tặc. Nay Việt Cộng tiếp tục đánh phá các Cộng Đồng người Việt hải ngoại, nơi chúng con đang xây dựng lại cuộc sống mới cho thế hệ mai sau. Lạy Chúa, chẳng những cả hai má chúng con đã để cho Việt Cộng tát, mà toàn thân, lục phủ ngũ tạng cũng tang thương. Thì nay xin Chúa cho con theo câu "có lúc con phải hiền như con trừu, có khi con phải khôn ngoan như con rắn". Tôi có cực đoan không khi tôi chống Cộng hay Việt Cộng đã thay đổi chăng?
Tôi sẽ còn chống Cộng ngay cả khi Việt Cộng không còn trên quê hương tôi. Ngày quê hương thanh bình, tôi sẽ về lại vùng quê Mỹ Tho (tỉnh Định Tường) hiền hòa, mở một ngôi trường dạy học cho các em nhỏ. Và lồng trong những bài học Việt văn, toán học, tôi chắc chắn sẽ kể cho các em nghe những tội ác của Việt Cộng, nhắc cho các em những kinh nghiệm thương đau của cha ông, với một hy vọng các em sẽ không bao giờ để cái chủ nghĩa quái thai này xuất hiện một lần nữa trên đất nước thân yêu dưới bất cứ hình thức nào.
Tôi viết bài này trong niềm tưởng nhớ người Chú, người Cậu, những sĩ quan anh dũng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa hy sinh trong cuộc chiến, những đứa em và bà con xa gần chết trên biển Đông, vì lý tưởng tự do.
Nguyễn Khánh Vũ
|
|
|
|
|
|
| |
    |
 |
saohom

Joined: 26 Aug 2009
Posts: 41
|
|
Ai đáng trách trong vụ "Việt Nam Hải Ngoại ”?
Lê Huỳnh Đoàn
Thành lập từ khoảng 1997, Việt Nam Hải Ngoại bước đi chập chững với nhiều chông gai. Đương nhiên giai đoạn đầu là giương cao lá cờ vàng. Ban Sáng Lập gồm Ngô Ngọc Hùng, Đinh Quang Trung, Lưu Nguyễn Kiều Thu. Giám Đốc là Ngô Ngọc Hùng, Phó Giám Đốc là Đinh Quang Trung.
Khoảng tháng 4/2006, Lưu Lệ Ngọc làm Giám Đốc Truyền Thanh, Ngô Ngọc Hùng giữ Giám Đốc Truyền Hình kiêm Tổng Giám Đốc. Tên chung là Hệ thống truyền thông Việt Nam Hải Ngoại. Tên giấy tờ là VPR (Vietnamse Public Radio).
Tháng 3/2007, Lưu Lệ Ngọc mời Hồng Phúc làm Giám Đốc chương trình vì muốn cải tổ và đẩy hoạt động của Việt Nam Hải Ngoại. Để Hồng Phúc xả thân làm việc, Lưu Lệ Ngọc đề nghị chia cổ phần cho Hồng Phúc. Coi như số cổ phần này cổ phần trí tuệ.
Được biết cổ phần chia như sau: Lưu Lệ Ngọc 20%, Dương Văn Hiệp 20%, Hồng Phúc 20%, Ngô Ngọc Hùng 40%. Ngô Ngọc Hùng chỉ nhận 20 %, còn 20% thì Ngô Ngọc Hùng tự hứa sẽ dành cho vợ anh Nguyễn Trần Phúc 15%, cho Kiều Loan 5%.
Khoảng tháng 3/2008, Lưu Lệ Ngọc khai công ty mới VABI (Vietnamse American Broadcasting Incoporation) , Giám Đốc là Lưu Lệ Ngọc. Ngô Ngọc Hùng không có vai trò gì vì Ngô Ngọc Hùng khai phá sản VPR. Với thính giả, Ngô Ngọc Hùng vẫn là Tổng Giám Đốc vì Ngô Ngọc Hùng là biểu tượng của Đài Phát Thanh. Hồng Phúc không biết chuyện này. (Chỉ biết sau này và có hỏi về VABI nhưng Lưu Lệ Ngọc không trả lời)
Khi mời Hồng Phúc, hàng tháng Lưu Lệ Ngọc gửi 1000 Mỹ kim coi như lương Giám đốc chương trình. Hồng Phúc đã mời một số cộng tác viên mới, chỉnh sửa vài chương trình cũ, uốn nắn xướng ngôn viên vào nề nếp để phong cách “professional” hơn. Chính nghĩa quốc gia của Việt Nam Hải Ngoại từ 2006-2009 dưới “trào Hồng Phúc” rực rỡ tỏa sáng khiến những người chống cộng mạnh mẽ, lập trường quốc gia vững vàng, hết lòng ủng hộ Đài Phát Thanh. Điển hình vài sự việc cứng rắn: cấm các tiếng hát Elvis Phương, Ái Vân, nhạc Trịnh Công Sơn…
Khi Đài Phát Thanh khá cứng cáp, số thính giả gia tăng, Dương Văn Hiệp và Lưu Lệ Ngọc bắt đầu mưu đồ. Tước 2 chương trình khá quan trọng là “Đường vào Tòa Bạch Ốc” “Hội Luận” từ tay Hồng Phúc. Từ chối cộng tác viên do Hồng Phúc đề nghị mời, thậm chí cắt ngang cộng tác viên mà Hồng Phúc đã mời.
Trong tình thế đó, đương nhiên Hồng Phúc phải ngậm đắng nuốt cay ra đi sau hơn 2 năm miệt mài nuôi đứa con VPR tức VABI cứng cáp.
Hồng Phúc muốn ra đi yên lặng nhưng nhiều sự việc dẫn dắt đến việc Hồng Phúc đưa lên net. Một trong các điều tố cáo của Hồng Phúc là sự giao du của vợ chồng Dương Văn Hiệp-Lưu Lệ Ngọc với Tòa Đại Sứ VC.
Trước tố cáo này, để cứu vãn Đài Phát Thanh, Đinh Quang Trung phải đứng ra nhận trách nhiệm Giám Đốc chương trình dù rằng trước đó năm 2006, khi về giữ Đài Phát Thanh, Dương Văn Hiệp và Lưu Lệ Ngọc bằng mọi cách “đá” Đinh Quang Trung!
Những bằng cớ rõ ràng:
1) Dương Văn Hiệp Lưu Lệ Ngọc với tiệc tổ chức tại Diamond năm 2005 và Ngô Ngọc Hùng gặp cán bộ VC.
2) Sinh nhật Lưu Lệ Ngọc năm 2007 tại nhà hàng, Hồng Phúc gặp đệ tam tham tán Tòa Đại Sứ VC Nguyễn Sỹ Tuệ (Hồng Phúc giữ danh thiếp làm bằng cớ và đã báo cáo lên FBI để FBI theo dõi vợ chồng Dương Văn Hiệp)
3) Đinh Quang Trung xác nhận qua làn sóng trong giờ Thư tín đã bị gặp cán bộ Tòa Đại Sứ VC tại tư gia Dương Văn Hiệp và Lưu Lệ Ngọc vào ngày tất niên.
Không chối cãi được trước những bằng cớ hiển nhiên đó, Dương Văn Hiệp phải viết thư từ chức vào tháng 10/2009 nhưng vẫn ngoan cố “tuyên hứa” là ông ta chống cộng, và việc giao du với VC của Dương Văn Hiệp là để tìm hiểu, giáo dục và lấy thông tin!
Một sự ngoan cố mà vài cộng tác viên vì lý do “mê micro” đã nhắm mắt tin theo. Một con người thô lỗ, ăn nói không ra sao cả, kiến thức hạn hẹp như Dương Văn Hiệp mà đòi giáo dục đệ tam tham tán Tòa Đại Sứ VC? Ai tin được? Nguyễn Tường Thược, Ngũ Lang, Hồng Trần, Nguyễn Văn Kim, Nguyễn văn Khanh, Nguyễn Đăng Tuấn, Huy Tâm tin được Dương Văn Hiệp chăng? Hãy chứng minh Dương Văn Hiệp đã chiêu hồi được bao nhiêu VC, lấy được thông tin gì đáng giá trong suốt 4 năm qua? Hay chỉ là ăn nhậu và “sắp xếp” cho người quốc gia gặp gỡ cán Tòa Đại Sứ VC (Kỹ Sư Tommy Nguyễn xem trên web site Vc, cho biết Nguyễn Sỹ Tuệ đặc trách bộ phận liên lạc người Việt hải ngoại)?
Mặt khác để lòe bịp thính giả cao niên hay “vô tư lự”, Đài Phát Thanh rêu rao là chương trình của đài từ bao năm nay vẫn chống cộng. Thử hỏi giai đoạn đầu, có dám không chống cộng không? Và từ 2007-2009, cờ vàng sáng chói là do ai? Hồng Phúc hay Dương Văn Hiệp? Chính là Hồng Phúc! Vì Hồng Phúc đảm nhận trách vụ giám đốc chương trình!
Bây giờ sự việc vỡ lỡ, đương nhiên để lấp liếm, Dương Văn Hiệp sẽ ra sức chống cộng mạnh mẽ hơn nữa. Bảo đảm Việt Nam Hải Ngoại sẽ chống cộng rất mạnh từ đây cho đến năm 2010! Bằng cớ là bao năm nay Ngô Ngọc Hùng không tham gia biểu tình nhưng vụ biểu tình vừa qua thì có mặt Ngô Ngọc Hùng!
Một điều quá dễ hiểu nhưng vì ham “được nói trên đài” mà vài người đã…
Không thể trách vài thính giả “vô tư lự” cũng không thể trách nhân viên vì họ phải giữ nồi cơm.
Trách ai? Những cộng tác viên do Hồng Phúc mời! Và cả những người mang danh người lính Việt Nam Cộng Hòa nhưng làm ngơ!
Ngậm ngùi là “họ” đã thành công! 3 chương trình chống cộng mạnh của Đài Phát Thanh đã tắt tiếng! Thế Giới Ngày Nay của Hồng Phúc, Chúng ta và thời cuộc của Huỳnh Quốc Bình, Dân oan của Đòan Trọng Hiếu! Điều đó có làm người quốc gia đau lòng không?
|
|
|
|
|
|
| |
    |
 |
TheLang

Age: 51
Joined: 30 Oct 2008
Posts: 489

|
|
Không chống cũng không sợ
Ngô Nhân Dụng
Một độc giả viết thư bênh vực đảng Cộng Sản Việt Nam trong cách họ đối xử với Trung Quốc, chỉ trích những ai khích động người Việt chống Trung Quốc dù biết là sức nước mình không chống nổi. “Tôi tin ở Ðảng,” vị độc giả viết, “Ðảng lúc nào cũng bảo vệ chủ quyền của đất nước. Hiện nay đến Mỹ cũng sợ Trung Quốc, Việt Nam đánh Trung Quốc chẳng khác nào lấy trứng chọi với đá!”
Trước hết, phải xác định một điều: Không có người nào cổ động Việt Nam đánh nhau với Trung Quốc. Không ai có ý định lấy trứng chọi với đá! Không nên vu oan cho người Việt để bênh vực đảng của quý vị.
Hai năm trước, những thanh niên biểu tình phản đối việc chính phủ Trung Quốc lập huyện Tam Sa để chính thức hóa chủ quyền của họ trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa; phản đối việc Trung Quốc quảng cáo Thế Vận Hội vẽ cái bản đồ thè lưỡi liếm tất cả hải phận nước ta. Các “bạn trẻ” này (trong đó có nhạc sĩ Tô Hải đã ngoài 80 tuổi), có tính xách súng ra biển tử chiến đòi lại Hoàng Sa ngay không? Chắc là không. Năm nay, học giả Nguyễn Huệ Chi và các nhà trí thức đang yêu cầu ngưng không cho khai thác Bauxite, họ có muốn gây chiến để buộc Trung Quốc rút các công ty khai mỏ của họ về nước hay không? Cũng không. Ông Ðiếu Cày, cô Mẹ Nấm, có ai hô hào tuyên chiến với Trung Quốc hay không? Không nốt.
Không người Việt Nam nào hiếu chiến và dại dột như vậy, đời xưa cũng như bây giờ. Lê Lợi, Nguyễn Huệ, có ông nào chủ trương chống Trung Quốc hay không? Cũng không. Họ dấy quân trừ bạo chỉ vì không chịu được nhục nhã, vì bị áp bức mà phải ngẩng đầu lên, phải đứng dậy. Mỗi lần đánh đuổi được quân xâm lăng rồi, các cụ nhà mình lại lập tức “dâng biểu cầu hòa” và hứa cống tiến.
Cho nên, không nên vu oan giá họa cho những người Việt yêu nước. Gán cho những thanh niên Việt Nam mặc áo in những chữ “Hoàng Sa của Việt Nam” là muốn gây chiến với Trung Quốc là cả vú lấp miệng em. Những thanh niên đó chỉ muốn chứng tỏ cho cả thế giới biết là người Việt không ngu. Và không hèn. Họ đòi những người cầm quyền ở Việt Nam phải xác nhận chủ quyền của nước mình trên những phần đất do tổ tiên để lại, một cách cương quyết hơn. Phải dùng mọi biện pháp ngoại giao và dùng các định chế công lý quốc tế để đòi lại chủ quyền. Phải công bố các cuộc tranh luận giữa hai bên từ đầu tới giờ, đưa ra các bằng cứ cho cả thế giới thấy ai phải, ai trái! Phải bảo vệ các ngư dân vẫn bị hải quân Trung Quốc bắt cóc, đánh đập, cướp bóc. Người ta lên tiếng vì không thể im lặng chịu nhục mãi.
Người Việt Nam muốn chính quyền Cộng Sản phải công khai, minh bạch trong việc ngoại giao. Phải ra đứng giữa chợ kêu gọi cả loài người phân xử giúp các cuộc tranh chấp. Không thể tiếp tục bàn những chuyện đất đai, biên giới, lãnh hải một cách lén lút bí mật! Ðất nước là của toàn dân, không thể bàn như chuyện riêng giữa hai đảng Cộng Sản. Mấy chục người trong Bộ Chính Trị các đảng Cộng Sản Việt Nam và Trung Quốc không được hai dân tộc này ủy quyền mà lén lút chia nhau những tài nguyên cây rừng, quặng mỏ, hải đảo do tổ tiên từ ngàn năm để lại. Ðó là nguyện vọng của những người đang bị vu cáo là “chống Trung Quốc.”
Họ khôn chứ không dại. Khi có tranh chấp với một nước láng giềng mạnh, mình phải làm lớn chuyện lên cho cả thế giới biết thì mới hy vọng được cộng đồng quốc tế hỗ trợ. Trung Quốc mạnh hơn nước mình, nhưng trên thế giới còn nhiều nước mạnh hơn cũng muốn kềm chân không cho Trung Quốc bành trướng phi pháp! Nếu mình cứ tiếp tục họp bàn bí mật, thì thọt, rấm rúi, thì vừa không hiệu quả lại vừa mang nỗi nhục ngàn đời.
Tóm lại, không người Việt Nam trưởng thành nào lại nuôi ý tưởng “chống Trung Quốc.” Không chống, nhưng cũng không sợ Trung Quốc. Ðó là thái độ thẳng thắn cần thiết cho tất cả mọi người Việt Nam. Lối ngoại giao thì thọt, rấm rúi, miệng nói “môi hở răng lạnh,” và “trước là đồng chí sau là anh em,” chỉ chứng tỏ là mình nhát, mình sợ để cho người ta khinh. Không cứ người Trung Quốc, người nước nào họ cũng khinh cho. Ðó chính là “thiên cổ vô cùng chi sỉ” như Nguyễn Trãi đã viết.
Không thể chấp nhận lý luận “Mỹ cũng sợ Trung Quốc” để bênh vực lập trường “Việt Nam cũng nên sợ Trung Quốc!”
Trên thế giới bây giờ không nước nào sợ sức mạnh quân sự của nước nào cả. Trước đây một trăm năm các cường quốc có thể ỷ mạnh đe dọa xâm lăng khiến nước khác phải sợ. Bây giờ không nước nào có thể nuôi tham vọng đó, dù là nước Mỹ. Nhất là khi khả năng vũ lực của Trung Quốc còn lâu mới đuổi kịp Mỹ. Trong Ðại Chiến Thứ Nhất (1914-1 nước nào sản xuất nhiều thiết giáp, nhiều máy bay làm chủ không phận thì chiếm được ưu thế trong chiến tranh. Trong Ðại Chiến Thứ Hai (1939-45) ở vùng Thái Bình Dương nước nào làm chủ được mặt biển, sản xuất nhiều hàng không mẫu hạm thì có lợi thế. Nhưng sức mạnh chiến lược trong các cuộc chiến tranh tương lai là làm chủ không gian, với những vệ tinh nhân tạo và hỏa tiễn liên lục địa. Trung Quốc cho tới giờ vẫn còn đang cố chế tạo tầu ngầm và một hàng không mẫu hạm đầu tiên, giống như Nhật Bản hồi trước năm 1940! Cho nên đừng hù họa dân Việt Nam mà nói rằng các cường quốc khác cũng sợ Trung Quốc!
Nhưng không phải vì thế mà suy nghĩ một cách giản dị là Việt Nam nên “theo Mỹ để chống Trung Quốc.” Hồi 1950 lối suy nghĩ đó có thể còn đúng. Vì lúc đó Mỹ chỉ lo ngăn chặn không cho các nước Cộng Sản bành trướng trên thế giới. Họ giúp Hy Lạp, Thổ Nhĩ Kỳ ở Âu Châu. Khi Bắc Hàn tấn công Nam Hàn, lúc đó Washington mới quyết định giúp Quốc Dân Ðảng củng cố quân sự để bảo vệ Ðài Loan - trước đó họ coi như đã quyết định bỏ rơi ông Tưởng Giới Thạch. Mỹ dính tới Việt Nam cũng do thế chiến lược cần ngăn chặn Cộng Sản Trung Quốc thời đó. Còn bây giờ, ý thức hệ Cộng Sản đã tan rã, Nga, Trung Quốc đang tư bản hóa, gia nhập cuộc đấu mới theo các quy luật kinh tế. Trong thế giới ngày nay, không cường quốc nào chiếm được ưu thế thao túng các nước chung quanh mình. Các chính quyền khôn ngoan phải giao hảo với tất cả các cường quốc, dựa trên quyền lợi kinh tế của họ mà điều khiển chính sách ngoại giao của mình. Chính phủ Ðài Loan vẫn gia tăng giao thương với Trung Quốc nhưng vẫn mua thêm vũ khí mới của Mỹ để tự vệ. Và dân chúng nước họ vẫn tự do biểu tình chống Bắc Kinh, làm hậu thuẫn cho chính phủ trong những cuộc mặc cả.
Người Việt Nam bây giờ phải dứt bỏ những ảo tưởng thời 1950, theo nước này chống nước kia! Ðối với nước Mỹ, thị trường Trung Quốc lớn hơn Việt Nam gấp bội. Nhưng mặt khác, nước Mỹ cũng không muốn cho bất cứ cường quốc nào đóng vai lũng đoạn vùng Á Ðông. Mọi chính quyền Việt Nam phải giao thiệp hòa hoãn với cả hai nước Mỹ và Trung Quốc. Nhưng phải làm sao cho cả hai nước đó đều kính trọng mình. Các nước trong vùng Ðông Nam Á đều theo chính sách khôn ngoan đó.
Một trăm năm trước, Phan Châu Trinh đã khuyên nhủ đồng bào: “Bạo động là dại; ỷ lại là ngu; chỉ có học!” Tới bây giờ lời khuyên đó còn có giá trị và cần áp dụng! Thời Phan Tây Hồ, cả nước cần học. Ngày nay, chúng ta vẫn cần học, đồng thời cần sử dụng chất sám của toàn dân vào việc phát triển kinh tế. Giới trí thức và thanh niên Việt Nam chỉ đòi hỏi được tự do học hỏi, được tự do nghiên cứu để giúp nước.
Cho nên, đừng ai vu cáo những nhà trí thức và thanh niên đang bầy tỏ thái độ cương quyết đối với Trung Quốc là họ có ý theo nước này chống nước khác. Những người Việt yêu nước đó chỉ muốn chính quyền Cộng Sản phải bảo vệ danh dự của nước Việt Nam. Nước Việt Nam phải tỏ ra không sợ hãi, không ỷ lại, không lệ thuộc vào một quốc gia nào, dù là một cường quốc đang lên bên cạnh nước mình. Không nước nào có thể coi nước mình như một chư hầu, muốn làm gì thì làm! Không nhượng quyền khai thác quặng mỏ một cách dễ dàng, bất chấp những lời phản đối của giới chuyên gia và trí thức. Không quân đội nước nào được quyền bắt bớ, đánh đập, cướp bóc các ngư dân Việt Nam, coi người mình như súc vật. Những người cầm quyền ở Việt Nam phải tranh đấu cho các nguyện vọng chính đáng đó. Ðừng vu cáo người dân yêu nước, đừng dọa nạt, bắt bớ những nhà trí thức can đảm lên tiếng bảo vệ chủ quyền dân tộc!
Trung Quốc đã cướp Hoàng Sa của nước ta từ năm 1974, vì lợi dụng được cơ hội người Việt Nam đang giết lẫn nhau. Ðảng Cộng Sản do tham vọng Cộng Sản hóa cả nước nên đã dựa vào Cộng Sản Trung Quốc, nhắm mắt cho họ chiếm những hòn đảo của tổ tiên. Ai còn tin tưởng ở đảng Cộng Sản trong việc bảo vệ chủ quyền đất nước nữa?
Nhưng không người Việt nào có ảo tưởng mình sẽ đem quân chiếm lại những hòn đảo đã mất trong lúc này. Trong một, hai thế hệ nữa người Việt sẽ còn tiếp tục chịu nhục. Cũng như chúng ta vẫn đành chịu mất những vùng đất 5 động mà vua quan nhà Mạc đã dâng cho vua Tàu. Nhưng chính vì thế mà người Việt không được quên nỗi nhục nhã, không để cho con cháu quên những nỗi nhục đó.
Sai lầm của đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay là vẫn coi các cuộc tranh chấp với Trung Quốc là việc riêng của hai đảng Cộng Sản, không cho dân Việt Nam được lên tiếng, được bầy tỏ thái độ. Cấm dân chúng bầy tỏ nỗi phẫn uất vì các hòn đảo bị cướp, vì các ngư dân bị bắt cóc và hành hạ thì chỉ chứng tỏ mình sợ hãi và hèn nhát trước các hành động phi pháp của chính quyền Bắc Kinh. Phải chấm dứt thái độ hèn nhát đó.
Khi nào thì các nước lớn kính trọng chủ quyền của các nước nhỏ? Khi họ thấy chính quyền các nước nhỏ được dân ủng hộ để sẵn sàng can đảm bảo vệ danh dự và quyền lợi quốc gia. Khi họ thấy trong nội bộ các nước nhỏ toàn dân đoàn kết một lòng trong mục đích đó. Muốn đạt được hai điều kiện này thì người cầm quyền phải do toàn dân tự do bầu lên chứ không phải là một nhóm tiếm quyền quyết định. Chỉ khi nào dân chúng được tự do phát biểu, được tự do chọn người cầm quyền theo các thủ tục dân chủ, thì chính quyền mới có thế mạnh về ngoại giao. Chỉ khi nào thể hiện ý chí của toàn dân thì một chính quyền mới được các nước khác kính trọng.
|
|
|
|
|
|
 |
    |
 |
dodom

Joined: 28 Nov 2008
Posts: 717

|
|
Từ BAUXITE đến URANIUM
UYÊN HẠNH
TỪ BAUXITE ĐẾN URANIUM không là một quyển sách có mục đích nói về tiến trình đơn giản của việc khai mỏ 2 quặng chất, mà là tiếng chuông thức tỉnh ròn rã ngân vang âm thanh cảnh báo của những nhà khoa học, thức giả Việt Nam trước tai biến trầm trọng hiên thời của đất nước chúng ta. Những bài viết có tính cách chuyên môn lồng trong dữ kiện chính trị hiên thời trở thành những trang sách mang một giá trị lịch sử. Tác giả đi sâu vào tất cả mọi vấn đề của hiện tình đất nước qua nhiều thời điểm sôi động, đặc biệt của hai năm nay, như các vấn đề Biển Đông, Bauxite, Uranium, Tình báo Trung Quốc, Âm mưu thôn tính Việt Nam, Tự do ngôn luận và báo chí, thái độ của nhà nước Việt Nam với vấn đề tranh đấu cho Tự do Dân chủ…
TỪ BAUXITE ĐẾN URANIUM là một quyển sách dày gần 600 trang, do Tiến sĩ Mai Thanh Truyết, Tiến sĩ Trần Minh Xuân, và Giáo sư Phan Văn Song cùng viết. Với nội dung của 36 bài viết rất giàu sự kiện, đặc biệt với tính cách chuyên môn, tấm lòng sôi sục cho an nguy đất nước, cùng những nhận định sắc bén đã chỉ rõ, vạch trần, phân tích, dẫn chứng và bình luận về hiện trạng gay go nguy hiểm của Việt Nam.
Sách đi vào nhiều sự kiện thực tiễn và rất chi tiết để chúng ta đạt được cái nhìn khó thấy. Sách trình bày những hư chiêu, chiến thuật dương đông kích tây được sử dụng như “liên hòan chiêu thức” tung hỏa mù, mục đích che đậy những hành động mờ ám để đẩy Việt Nam vào một cái chết tàn nhẫn. Qua những bài viết về hiện trạng tại Việt Nam, nhất là thời gian của năm 2009 với nhiều đề tài cập nhật về quá trình BAUXITE và URANIUM, các chuyên gia cho ta thấy rõ hiểm họa nặng nề đang phủ lên đất nước Việt Nam, và dấu giày xâm lăng của Bắc Kinh đang hiện diện tại Việt Nam, một cách âm thầm, nhưng qua những chứng minh và phân tích của sách, lại hằn rõ ở các mặt trận như đất liền, biển cả, quân sự, chính trị, tình báo, kinh tế, công nghiệp…
“Cuộc Xâm Lăng Không Tiếng Súng” của Trung Quốc qua các lãnh vực
Tiến sĩ Mai Thanh Truyết với những chứng liệu cụ thể trong bài “ĐỘC TỐ ĐỎ…” đã nêu rõ thảm họa Tây Nguyên, do Chinalco của Trung Quốc thực hiện gây ô nhiễm và độc chất sẽ đi vào sông Sérépók, di chuyển xuống thượng nguồn sông Đồng Nai và đặc biệt là thành phố Sài Gòn gây hại không khí và nguồn nước cung cấp cho 30 triệu cư dân, đưa đến những chứng bệnh như mô não bị hủy họai (encelopathy) , bị lõang xương, thiếu máu, và có thể bị chứng Parkinson…Bụi đỏ gây ung thư phổi và làm biến dạng tử cung...” Một người dân sống gần lò luyện nhôm của Chinalco ở Tây Tạng, đất nuớc bị Trung Quốc cưỡng chiếm và là nơi bị Trung Quốc xả rác phóng xạ kể rằng: “Khói bao phủ sườn đồi. Nếu chúng tôi để lừa hay cừu ra gặm cỏ, răng của chúng trở nên vàng khè và giòn, rồi rụng hết…”
Ngòai sự kiện ô nhiễm môi trường sống của người dân tại Việt Nam, dự án Tân Rai và Nhân Cơ cùng 6 dự án khai quặng mỏ bauxite khác ẩn tàng một âm mưu chính trị của Trung Quốc, đó là việc tiến chiếm Việt Nam dưới tình trạng “Không có tiếng súng nổ ngòai biên cương, không có tiếng kêu cứu trước công luận quốc tế… “
Một trong 36 bài viết trong sách, là bài “Phải Thắc Mắc và Đừng Im Lặng” đã được tiến sĩ Trần Minh Xuân đưa ra sự kiện “700 tờ báo và 1 Tổng Biên Tập” và những vấn đề xảy ra trong giới báo chí, rõ rệt nhất trong vụ việc tháng 4/2009. Sách cũng cho chúng ta cơ hội cùng nhìn lại những sự kiện như vụ Nguyễn Tiến Trung, Trần Kim Anh, Lê Thị Công Nhân, Lê Chí Quang, Lê Trần Luật, Lê Công Định và rất nhiều người khác nữa đã bị quy trách vi phạm điều 88. Điển hình là vụ việc ngày 22.6.2009 luật sư Lê Công Định bị xóa tên khỏi danh sách Luật sư đòan, không còn quyền “kiện Bắc Triều trước Tòa án hình sự Quốc tế” và luật sư Lê Chí Quang không còn có thể kêu gọi người dân “Hãy Cảnh Giác Với Bắc Triều”, đã thấy rõ lý do vì sao lại không có tiếng kêu cứu trước công luận quốc tế. Sách đi sâu vào vấn đề Bát Nhã, vấn đề vi phạm điều 88, vấn đề báo chí như một phối hợp tung hỏa mù, giúp cho công cuộc xâm lăng Việt Nam của Trung Quốc được trôi chảy. Tất cả các hư chiêu nhằm mục đích đánh lạc hướng đấu tranh của nhân dân Việt, chống lại vụ khai thác Bauxite và sự việc Trung Quốc đưa một nhân lực hùng hậu cùng “khí cụ, dụng cụ khai thác quặng mỏ” (?!) tràn ngập đồi núi thị thành Việt Nam.
Một bước triển khai mang thực chất của đôi hia bảy dăm, vì tầm vóc rộng lớn trong sự kiện “hợp thức hóa” sự hiện diện của đội ngũ công nhân và binh lính Trung Quốc được đưa vào đóng chiếm vùng Cao nguyện Trung phần.
Trong bài “Việc Khai Thác Quặng Bauxite Ở Việt Nam: Lợi Hay Hại?” Tiến sĩ Mai Thanh Truyết chứng minh và vạch rõ thêm mưu đồ trên đây. Theo tin cập nhật được đăng trong sách nầy, chỉ riêng tại hiện trường khu khai thác Tân Rai ở xã Lộc Thắng hiện có trên 1.000 công nhân chuyên viên Trung Quốc. Được biết tính đến nay tổng số người Trung Quốc có khỏang 100.000 người, đã hiện diện khắp các khu vực khai mỏ. Chúng ta cũng đồng thời nhận thấy được sự kiện công nhân Trung Quốc tràn vào các công nghệ khác như Công ty Nhiệt điện Quảng Ninh với trên 4.000 nhân công. Công ty Nhiệt điện Hải Phòng với trên 2.000 nhân công. Công ty than Nông Sơn trên 600 công nhân. Công ty Điện Đạm Cà Mau có trên 1.000 công nhân .v.v… Thật đáng lo ngại!
Theo những nêu dẫn cùng nhận định của các khoa học gia tác giả, Trung Quốc được nhà cầm quyền Việt Nam giao khóang việc khai thác quặng mỏ Bauxite tại Cao nguyên Trung phần, với những đặc quyền ngọai hạng. Bài viết nêu rõ mọi thủ tục tiến hành để thực hiện một công trình khai thác và sản xuất đều vượt ra ngoài khuôn khổ của Bộ Luật Môi Trường của Việt Nam. Các bài viết diễn bày rõ ràng các dữ kiện tại Việt Nam sẽ đem lại một kết quả tai hại nặng nề là chúng ta đang mất Việt Nam, gói trọn trong câu bình phẩm của tiến sĩ Mai Thanh Truyết: Việc làm nầy chắc chắn sẽ được khắc ghi vào những trang sử đen tối nhất của Việt Nam thời Hiện Đại!
Theo ước tính của Hội đồng Năng lượng Thế giới (World Energy Council), trữ lượng Uranium trên thế giới là 13,792 triệu tấn, trong đó Việt Nam chứa 1,7% tức 237.300 tấn. Trung Quốc không khai thác bauxite mà là khai thác quặng mỏ uranium. Trung Quốc sử dụng hai vùng khai thác bauxite nầy như một âm mưu để hợp thức hóa sự hiện diện của công nhân, chuyên viên, và thậm chí những quân nhân tình báo chiến lược để chiếm đóng và khai thác tất cả lợi điểm của vùng Cao nguyên Trung phần Việt Nam. Qua công ty Chinalco, nhà cầm quyền Việt Nam đã tạo ra cơ hội cho Trung Quốc đem nguồn nhân sự đóng cùng khắp ở Việt Nam. Dự án khai thác quặng mỏ bauxite chỉ là nuớc cờ Trung Quốc cố tình đánh lạc hướng thế giới, để thôn tính Việt Nam.
Muốn biết hiện tình Việt Nam rõ ràng hơn xin mời đọc “Từ Bauxite đến Uranium”. Hãy cùng tìm hiểu để cùng họat động hướng về một giải pháp cứu nguy đất nước, chận đứng gót giày xâm lăng của Trung Quốc.
Làm thế nào để chận đứng gót giày bạo hành xâm lăng của Trung Quốc
Muốn bảo vệ một đất nước phải biết nuôi dưỡng tinh thần độc lập và tự do của nhân dân, phát huy ý thức quốc gia và dân tộc. Khi độc lập và tự do được mọi người qúy trọng giữ gìn, các cường quốc với ý đồ xâm lăng khó có thể diệt được ý chí quật cường của cả một dân tộc. Một quốc gia khư khư giữ nguyên chế độ độc quyền lãnh đạo, thẳng tay đàn áp đối lập, đầy đọa người dân trong cảnh nghèo đói, chậm tiến và thất học, để không còn ai có thể chống đối lại họ được, sẽ là một chính thể đưa dân tộc đến họa diệt vong. Bởi vì một chính thể chuyên chế hay độc tài sẽ là lợi khí cho kẻ ngoại xâm. Tiêu diệt người lãnh đạo là mục đích đầu tiên và chính yếu của các cường quốc xâm lăng. Tiêu diệt lọai người lãnh đạo chuyên chế như thế không khó, tiêu diệt ý chí quật cường của cả một dân tộc mới là vấn đề nan giải.
Nhiệt huyết và sự dũng mãnh can cường của dân tộc Việt đã chứng minh rõ ràng qua các giai đọan lịch sử của công cuộc chống ngọai xâm. Từ nhà Trần đánh đuổi quân Mông Cổ, cho đến nhà Lê đánh bại quân Minh và Quang Trung chiến thắng Mãn Thanh. Lãnh đạo yêu nước thương dân, tòan dân yêu chuộng tự do và độc lập là khí cụ bền vững sắc bén nhất phá tan sự bạo hành và ý đồ cưỡng chiếm của ngọai bang.
Với tình hình hiện thời, Việt Nam phải biết vận động giới truyền thông và dư luận thế giới. Phải khéo léo cho thế giới thấy được rằng đây là một hiểm họa chung của các nước, không riêng gì Việt Nam. Chúng ta phải biết sử dụng Diễn Đàn Liên Hiệp Quốc để tạo hỗ trợ cho Việt Nam, vận động quốc tế cùng hợp lực ngăn chặn sự bành trướng và mộng bá chủ hòan cầu của Trung Quốc. Ngòai việc chúng ta sẽ cứu thóat đất nước Việt Nam khỏi sự xâm lăng của Trung Quốc, sẽ còn đẩy lùi được bước chân tàn độc của chiến tranh, bóng tối của nghèo đói, của ô nhiễm bệnh họan, để kiến tạo nên một kỷ nguyên của hữu nghị, hợp tác, hòa bình và thịnh vượng cho toàn thế giới.
Trong mỗi trang sử, trong ký ức, trong tim óc chúng ta còn ghi rõ các thời kỳ thống trị tàn khốc của giặc Tàu. Chúng ta không cúi đầu buông xuôi, chấp nhận cho Trung Quốc gian xảo ngang nhiên bạo ngược cưỡng đọat Việt Nam.
Đọc TỪ BAUXITE ĐẾN URANIUM đi qua bao sự kiện chúng ta không khỏi dấy lên niềm thương nỗi hận. Nhưng chính từ trong niềm xót xa đau cho một Việt Nam đang bị đọa đày bị chà đạp, sẽ là ý hướng quật khởi. Chúng ta phải đồng lòng phản kháng chống lại móng vuốt và âm mưu cùng mánh khóe của nhà cầm quyền Trung Quốc trong manh tâm xâm chiếm Việt Nam. Chúng ta sẽ đạp đổ mộng xâm lăng của Trung Quốc. Chúng ta không khuất phục, không chấp nhận cho Trung Quốc tiếp tục thực hiện việc chiếm đọat Việt Nam bằng một “Cuộc Xâm Lăng Không Tiếng Súng”.
Nguyện cầu anh linh tiền nhân, hồn thiêng non nước Việt phù hộ những kẻ lầm đường lạc lối nhận chân sự thật, để không còn mê lầm làm kẻ bán linh hồn cho quỷ dữ.
Đọc “Từ BAUXITE đến URANIUM” để thấu rõ tình hình đất nước. Đọc để hun đúc tình yêu tổ quốc và trách nhiệm của con dân nước Việt. Đọc để có cùng một nhận định, rằng, chúng ta là người dân sinh ra và lớn lên trên mảnh đất mình phải tri ân suốt cuộc sống, chúng ta phải đồng tâm sát cánh ủng hộ những người đang xả thân cứu nước, tranh đấu chống bạo quyền, để bảo vệ một Việt Nam không bị Trung Quốc làm ô nhiễm và dũng mãnh đạp đổ ý đồ xâm lược của họ. Chúng ta phải tranh đấu và giữ vững một Việt Nam của chúng ta và cho thế hệ con cháu chúng ta.
UYÊN HẠNH
|
|
|
|
|
|
| |
    |
 |
muanuadem

Joined: 19 Apr 2009
Posts: 105

|
|
Người Việt ở Ba Lan trên báo Đức:
‘Chính quyền, Tòa Ðại Sứ VN cấu kết y hệt mafia’
Một cảnh bên trong chợ trời Jarmark Europa ở Ba Lan,
chợ này do các du học sinh Việt Nam lập nên năm 1990,
sau khi Ðông Âu sụp đổ. (Hình: Laura Palmer Foundation)
11 lao động ngủ trên 12 thước vuông
LTS: Hôm 25 Tháng Mười, 2009, đài truyền hình ARD ở Ðức cho phát hình một thiên phóng sự về cuộc sống cộng đồng người Việt, đa số là người Bắc, tại Ba Lan. Một người Việt Nam, hiện đang sinh sống tại Ðức, đã lược dịch từ nguyên tác tiếng Ðức, “Ruckschau: Polen - Wo Warschau vietnamesisch ist,” của tác giả Ulrich Adrian, sang tiếng Việt. Xin giới thiệu cùng độc giả.
WARSAW, Ba Lan - Chúng tôi đang đứng tại Prague, một khu phố nghèo nàn của Warsaw và nhìn lên những căn nhà chọc trời qua màn sương Tháng Mười. Nơi đây, với vô số cần cẩu xây dựng, trong vòng vài tuần nữa sẽ mọc lên một sân đá banh cho giải bóng tròn Châu Âu sắp đến. Ngay cạnh bên, theo ngôn ngữ dân gian là khu “Tiểu Việt Nam.” Một khu chợ lớn bán đủ mọi thứ với giá rẻ. Thật thế, tất cả mọi thứ. “Họ sợ bọn Mafia. Ðám doanh thương giàu có đem rất nhiều tiền từ Việt Nam sang ‘rửa’. Họ mua hãng xưởng và đầu tư tại Ba Lan. Bọn họ có đường dây rất chặt chẽ với chính quyền Hà Nội và với nhân viên Tòa Ðại Sứ Việt Nam tại Warsaw. Một băng nhóm tội phạm có tổ chức, một hệ thống Mafia.”
Dân Việt Nam là cộng đồng ngoại quốc đông đảo duy nhất tại đây. Họ kéo đến từng đoàn. Ba Lan là đất hứa. Và, di dân đến từ Việt Nam, vốn đa số là giáo dân, bắt đầu chống lại Chủ Nghĩa Cộng Sản cùng với các hoạt động của Công Ðoàn Ðoàn Kết.
Ðến hôm nay, họ lại tiếp tục ấp ủ thực hiện giấc mơ như từng xảy ra tại Ba Lan, sẽ xảy ra trên xứ sở Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam của họ.
Không ai biết được con số chính xác, nhưng có ít nhất 30,000 dân tị nạn gốc Việt ở Ba Lan, phần lớn sống bất hợp pháp. Chúng tôi biết được cặn kẽ hơn từ một thành viên tranh đấu cho nhân quyền người Ba Lan thuộc Hiệp Hội “Tiếng nói tự do,” hiện đang cộng tác giúp đỡ số di dân này.
Robert Krzyszton, thuộc Hiệp Hội “Tiếng nói tự do” cho biết, “Có cả một cái bẫy giương sẵn, và chờ đợi di dân đến từ Việt Nam: Cuộc hành trình đến Ba Lan được băng nhóm Mafia Việt Nam tổ chức. Dân tị nạn được đưa đến Moscow, chặng này không khó. Ở đây họ bị gom thu giấy tờ với chiêu bài ‘phải đi đóng thị thực nhập nội Ba Lan vào thông hành.’ Tiếp theo, họ được cho biết là có rắc rối, phải trả thêm $10,000 đến $15,000. Một số tiền họ không thể có được, với thông hành bị giữ, họ đành phải chịu nợ để được đi tiếp đến Ba Lan. Một số nợ quá lớn, và, để trả nổi, họ phải làm suốt đời. Dẫu họ có trúng số độc đắc đi chăng, đám Mafia đòi nợ vẫn sẽ hàng tháng đến nhà gõ cửa.”
Thật rất khó khăn mới thâu được hình ảnh khu chợ Việt Nam vào ống kính. Ai cũng e ngại chúng tôi, phần đông thấy máy quay phim ai nấy đều bỏ chạy. Nhiều người sống ở đây đã nhiều năm vẫn không nói được một chữ Ba Lan. Chúng tôi làm quen được với “Ngan,” người phụ nữ 45 tuổi hành nghề với một bếp ăn lưu động. Một ngày mới của cô bắt đầu từ lúc một giờ khuya.
Bà Ngan nói, “Cách đây chín năm, tôi phải chạy trốn, vì sợ trả thù. Tôi không muốn kể nhiều hơn. Chồng và con còn ở lại Việt Nam. Tôi nhớ chồng con lắm nhưng phải làm việc bù đầu 17 tiếng một ngày, bảy ngày một tuần. Tôi không còn thì giờ nghĩ đến gia đình nữa. Tôi kiếm không được bao nhiêu, nhưng nếu tiết kiệm tôi có thể dư tiền để gọi điện thoại mỗi tuần một lần về nhà. Giờ thì tôi phải đi bán hàng đã...”
Chúng tôi tháp tùng cô Ngan, nhưng chỉ vài phút sau phải bỏ ngang không quay tiếp. Bởi Ngan không bán được gì cả khi có mặt chúng tôi bên cạnh. Cô ta giận dỗi mắng, “Thôi cút đi, các ông cản trở chuyện làm ăn của tôi rồi.” Sau đó chúng tôi mới hiểu vì sao dân tị nạn ở đây lo sợ và Tòa Ðại Sứ Việt Nam tại Warsaw khoác một vai trò tai tiếng bất hảo như thế nào.
Chiều đến, chúng tôi hẹn gặp tại ven ranh thành phố với sự có mặt của một cảnh sát tình báo chịu trách nhiệm điều tra khu vực cộng đồng người Việt.
“Họ sợ bọn Mafia. Ðám doanh thương giàu có đem rất nhiều tiền từ Việt Nam sang ‘rửa’. Họ mua hãng xưởng và đầu tư tại Ba Lan. Bọn họ có đường dây rất chặt chẽ với chính quyền Hà Nội và với nhân viên Tòa Ðại Sứ Việt Nam tại Warsaw. Một băng nhóm tội phạm có tổ chức, một hệ thống Mafia.”
Và với Mafia thì không đùa được. Ðám tị nạn bất hợp pháp phải nộp tiền cho chủ, và tụi ấy có phương pháp riêng của chúng.
“Ðám Việt Nam không bao giờ có văn bản hợp đồng. Lời nói là đủ. Khi một kẻ nào đó không trả tiền, kẻ ấy sẽ bị bắt cóc và tra trấn cho đến khi phải xì tiền ra.”
Một nhà báo Ba Lan đã mất hàng năm trường điều tra, quyết phá vỡ bức tường im lặng này. Báo chí Ba Lan vừa rồi đã in bài tường thuật về những việc xảy ra trong chợ Việt Nam.
Nhà báo Ton Leszek Szymowski nói, “Mỗi một con buôn trong chợ đều phải nộp thuế, đấy là nguyên tắc. Không cần biết anh buôn gì, giầy dép hoặc áo quần hoặc có một cửa hàng ăn uống, đều phải nộp thuế. Từ $100 đến $150 mỗi tháng. Nếu không, bọn hắn sẽ đốt cửa hàng anh. Chịu chi, anh sẽ được bảo đảm an ninh, đối với mọi băng đảng.”
Trong bếp một tiệm ăn, một dân tị nạn phi pháp lấy hết can đảm kể cho chúng tôi nghe một cuộc vượt trốn liều lĩnh. Cuộc hành trình của “Nguyen” từ Việt Nam đến Warsaw kéo dài hàng tháng trường.
Ông ta nói, “Thoạt tiên tôi muốn đi qua đường Moscow. Nhưng họ đề nghị tôi nên vượt rừng qua ngã Trung Quốc. Tôi tin nghe theo, sau đó phải ngồi mãi trên tàu lửa và rồi nằm trong một thùng cát-tông trên một chiếc xe tải. Ðến Kiev, Ukraine, họ đưa chúng tôi đến biên giới Ba Lan, và khi thấy vắng lính canh thì họ cho xe vượt biên giới rồi chở chúng tôi thẳng đến chợ Việt Nam, tại đây họ tống tôi ra khỏi xe và thả tôi chơ vơ giữa đường.”
Trả lời câu hỏi của chúng tôi, người Việt sinh sống ở đâu? Ông ta trả lời đơn giản, chỉ cần một người mướn một căn hộ đâu đó trong các chung cư, cao ốc, anh ta sẽ kéo thêm mười người nữa vào. Mười một người sinh sống trên 12 thước vuông.
Ông này nói tiếp, “Tôi không hiện hữu, tôi ở ngoài vòng pháp luật. Người Cộng Sản Việt Nam vẫn âm thầm theo dõi tôi đến tận Ba Lan. Họ vẫn hăm dọa khủng bố tôi. Vài ba ngày một lần họ ghé qua đây, hăm tôi không được hoạt động chống đối chính quyền. Và để dằn mặt, họ quần tôi một tháng một lần.”
Một số ít dân tị nạn đến theo đường bay từ Moscow, với giấy tờ giả. Một ngày có hai chuyến Aeroflot đáp xuống Warsaw. Giấy thông hành là món hàng rất có giá trị; giá trị đến nỗi dân tị nạn Việt Nam hình như luôn luôn bất tử. Tại các nghĩa trang Ba Lan, người ta không hề thấy có nấm mồ nào của người Việt Nam cả. Và điều này khiến cảnh sát Ba Lan bức tai vò đầu bao năm nay!
Dariusz Loranty, cảnh sát Warsaw nói, “Dân Việt Nam, nói không ai tin, họ không bao giờ chết, chưa hề thấy có đám ma người Việt Nam. Trước đây vài năm, cảnh sát Warsaw thật tình có ngờ rằng nhóm này ăn thịt đồng loại. Ai rồi cũng phải chết và phải được an táng. Một hôm chúng tôi kiếm được một xác chết bị quẳng đâu đấy trong rừng ven Warsaw, đám Mafia thủ tiêu xác chết và sử dụng lại giấy tờ của người đó. Một kẻ tị nạn mới đến từ Việt Nam sẽ mang tên họ của người đã chết mà không ai kiểm soát được. Với chúng tôi thì người Việt Nam nào cũng giống nhau, không thể phân biệt được.”
Trong mười năm qua, chỉ có 800 người nộp đơn xin tị nạn chính trị tại Ba Lan, tất cả đều bị từ chối. Người Việt Nam sống và bị đối xử dã man và vô nhân đạo. Vào thời điểm cuối cuộc tường trình này, chúng tôi chợt nghe được một tin đồn kinh khủng.
Robert Krzyszton, thuộc Hiệp Hội “Tiếng nói tự do” cho biết: “Có một sự việc không thể chứng minh được là có liên quan đến dân Việt ở đây. Nhưng đây là một sự thật. Tôi muốn nói về việc buôn bán bộ phận thân thể con người. Bọn Mafia đem người vào Ba Lan và sử dụng họ như những tủ lạnh sống. Họ đều là những người trẻ và khỏe mạnh. Họ được phép đi lại một mình nhưng bị kiểm soát rất chặt chẽ. Những người này rồi sẽ bị giết và bộ phận thân thể họ sẽ bị lấy đi. Mọi dấu tích sẽ được cẩn thận xóa sạch. Những con người đó sẽ biến mất, chỉ còn lại tin đồn. Chúng tôi không biết đã có bao nhiêu, nhưng nguồn tin này tuyệt đối tin cậy.”
Ðối với số 30,000 người Việt Nam cư ngụ bất hợp pháp tại Ba Lan, vùng đất hứa của họ phần lớn thật ra không khác gì địa ngục trần gian. Bọn Mafia Việt Nam đối xử tùy thích với nhóm di dân. Và điều này xảy ra ngay giữa lòng Châu Âu.
|
|
|
|
|
|
| |
    |
 |
muanuadem

Joined: 19 Apr 2009
Posts: 105

|
|
Việt Nam: Đã Có Cán Bộ, Đảng Viên Đòi Đa Nguyên, Đa Đảng
Tự Diễn Biến Vì Kiên Định Cái Đã Chết
Phạm Trần
Hoa Thịnh Đốn.- Ban Bí thư Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam đã gay gắt lên án Mỹ và các “thế lực thù địch” đang gia tăng thực hiện âm mưu “Diễn biến hòa bình” để xô đẩy không ít cán bộ, đảng viên đến nguy cơ “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” gây nguy biến cho sự sống còn của Đảng.
Chỉ thị số 34-CT/TW ngày 24-04-2009 của Ban Bí thư Trung ương Đảng về “Tăng cường đấu tranh chống âm mưu, hoạt động Diễn biến hòa bình trên lĩnh vực tư tưởng-văn hoá”, mới tiết lộ ra hải ngoại còn báo động đã có một số cán bộ, đảng viên công khai đòi “đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập”.
Chỉ thị viết: “Thời gian qua, công tác đấu tranh chống ânm mưu, thủ đọan “Diễn biến hòa bình” của ta, tuy đã đạt được những kết qủa đáng ghi nhận, nhưng cũng còn không ít khuyết điểm, yếu kém cần khắc phục. Tình trạng quy thóai tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên và nhân dân có chiều hướng tăng, có mặt nghiêm trọng. Đáng chú ý là xu hướng “tự diễn biến”. “tự chuyển hóa”. Đi chệch hướng XHCN.”
Do đó, Ban Bí thư Trung ương đảng đã yêu cấu các cấp đảng phải : “ Triển khai đồng bộ, chủ động cuộc đấu tranh trên mặt trận tư tưởng, phản bác các luận điệu tuyên truyền xuyên tạc, vu cáo, chống phá Đảng, Nhà nước ta, làm thất bại âm mưu “Diễn biến hòa bình” thực hiện đa nguyên chính trị, hình thành lực lượng đối lập, gây bạo lọan, lật đổ của các thế lực thù địch; thường xuyên cảnh giác, chủ động phòng, chống nguy cơ tự diễn biến ở cả Trung ướng và các ngành, các cấp.”
Chỉ thị của Ban Bí thư được Ban Tuyên giáo Trung ương, Cơ quan tuyên truyền chính thức của đảng phổ biến cho tòan đảng đã nhấn mạnh cuộc đấu tranh chống “Diễn biến hòa bình” “Là yêu cầu cấp thiết trong tình hình hiện nay.”
Điều ngạc nhiên là trong khi đảng và nhà nước tìm mọi cách kết thân với Mỹ thì Ban Bí thư lại tố cáo : “Việc Mỹ triển khai “Đội hòa bình” (tổ chức tuyên truyền và kích động lật độ) và dự kiến thực hiện Chương trình nghiên cứu liên quan sự chuyển đổi chính trị, dân chủ ở Việt Nam của Cơ quan Phát triển quốc tế Mỹ (USAID) cho thấy rõ các bước cụ thể của Mỹ nhằm thúc đẩy mầm mống “cách mạng màu” ở Việt Nam.”
“Đội hòa bình” của Mỹ mà Tài liệu đề cập đến có tên Mỹ là “Peace Corps” ra đời từ thời Tổng thống John F. Kennedy vào thập niên 1960 gồm những Thanh niên có nhiều năng khiếu khác nhau tình nguyện được Hoa Kỳ gửi đến công tác xã hội và nhân đạo tại các nước kém mở mang trên tòan cầu. Nhưng dưới con mắt của đảng CSVN thì hoạt động của Peace Corp (Đội hòa bình) lại có mục đích chính trị bạo loạn chống chính quyền nơi họ công tác.
Vì vậy đối với Việt Nam vào giai đọan cuối năm 2009 thì cái gọi là “Thế lực thù địch”, có cả Hoa Kỳ trong đó, đã chủ trương : “ Tiếp tục tiến công xuyên tạc, phủ định, xóa bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng **** với một thang bậc và luận điệu mới, như: quy kết chủ nghĩa Mác-Lênin sai lầm từ gốc rễ; mở chiến dịch bịa đặt, dựng phim “Sự thật về ****” với ý đồ “tẩy trừ huyền thọai ****” và phát động “Phong trào quốc dân đòi trả tên cho Sài Gòn”. Gần đây một số tác phẩm nhằm hạ bệ Chủ tịch ****, như: “ **** bình khảo” của Hồ Tuấn Hùng (Đài Loan), “Đỉnh cao chói lọi” của Dương Thu Hương (xuất bản tại Pháp)....”
Cuốn phim”Sự thật về ****” do nhóm Linh mục Nguyễn Hữu Lễ, người đứng đầu Phong trào đòi trả lại tên Sài Gòn, Thủ đô Việt Nam Cộng hòa, thay cho tên gọi ****.
Về phương diện báo chí – truyền thông , Chỉ thị đã lên án tất cả các cơ quan truyền thông của người Việt Nam ở nước ngòai đã tiếp tay cho các “thế lực thù địch” chống phá đảng CSVN :”Chúng huy động tối đa các phương tiện thông tin đại chúng và tăng cường liên kết giữa các tổ chức phản động người Việt lưu vong ở nước ngòai để chống phá Việt Nam.”
Trong lĩnh vực nhân sự, Ban Bí thư đảng CSVN đã chĩa thẳng mũi dùi vào Hoa Kỳ: “Chúng tập trung vào “chiến lược con người” để đào tạo một lớp người thân Mỹ và phương Tây. Mỹ đã bộc lộ rõ ý đồ lợi dụng hợp tác giáo dục, đào tạo để chuyển hóa Việt Nam. Đến nay chỉ riêng Mỹ đã có 15 chương trình, dự án lớn có liên quan đến lĩnh vực giáo dục – đào tạo đang triển khai ở Việt Nam. Ngân sách của Chính phủ Mỹ dành cho các chương trình Fulbright Việt Nam tăng lên 4 triệu USD/năm, còn “Qũy giáo dục Việt Nam” mỗi năm dành 5 triệu USD cấp cho 100 sinh viên Việt Nam học tại Mỹ, Đại sứ qúan Mỹ ráo riết triển khai dực án “Góc Hoa Kỳ” nhằm quảng bá với lớp trẻ hình ảnh nước Mỹ, lối sống Mỹ. Các cơ quan họach định chiến lược của Mỹ đưa ra “lộ trình 4 bước”, trong đó bước 4 có nội dung các trường đại học Mỹ được khuyến khích mở các cơ sở tại Việt Nam.”
Khi nói đến những khuyết điểm của chính Báo chí của đảng, Chỉ thị của Ban Bí thư viết “: Các thế lực thù địch thâm nhập, lợi dụng một số cơ quan báo chí, xuất bản và một số nhà báo bằng thủ đọan nham hiểm, như : chú trọng đào tạo, lôi kéo, “chuyển hóa tư tưởng” một số phóng viên. Thông qua “hợp tác, giúp đỡ” về đào tạo và tiếp cận những nhà báo trẻ có tư tưởng tự do, phóng khóang, dễ giao lưu; từ đó lôi kéo họ làm báo theo kiều “tự do” của phương Tây.
Thời gian qua, có một số lãnh đạo và báo chí, phóng viên đã bộc lộ tư tưởng báo chí đối lập với đảng, qúa nhấn mạnh vai trò “phản biện” và lạm dụng “quyền lực xã hội” để đưa các bài viết công kích sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước.”
Ngoài ra, Tài liệu này còn tố các “Các thế lực thu địch đã “ : Ra sức thúc đầy thành lập báo tư nhân, nhà xuất bản tư nhân làm cơ quan ngôn luận cho “lực lượng dân chủ”; triệt để lợi dụng công nghệ thông tin, mạng Internet, Blog... để “công bố” rộng rãi các tài liệu, văn hóa phẩm có nội dung xấu, phản động; truyền bá thông tin, quan điểm sai trái, thù địch và khuyến khích nhiều người lên mạng để “trao đổi”, “thu nhận” thông tin; dùng báo mạng làm “nóng” các vấn đề của đất nước; đổi trắng thay đen, tạo bức xúc, nghi ngờ, bất bình trong công chúng, kích động gây rối, bạo lọan lật đổ.”
Ngoài Báo chí, Ban Bí thư còn tố cáo : “ Các thế lực thù địch gia tăng kích động văn nghệ sĩ đòi tự do sáng tác, tự do công bố các tác phẩm văn học nghệ thuật, phản đối sự kiểm duyệt của cơ quan nhà nước, đòi được công khai, đánh giá lại các sự kiện, nhân vật lịch sử thgeo quan điểm của Phương Tây, từng bước thóat ly sự lãnh đạo của Đảng tr6en ;ũinh vực văn hóa, văn nghệ. Một bộ phận văn nghệ sĩ đã và đang có khuynh hướng sáng tác phức tạp nhằm “giải thiêng” các gía trị vốn đã được khẳng định của dân tộc…”
Nhưng nhu thế vẫn chưa đủ, “Diễn biến hòa bình’ còn len lỏi cả vào việc : “Tăng cường tán phát băng đĩa, các bộ phim có nội dung bạo lực, đồi trụy gây tác động xấu đến một bộ phận giới trẻ.”
TÔN GIÁO-ĐỒNG BÀO THIỂU SỐ
Bước qua lĩnh vực Tôn giáo, Chỉ thị này vach ra hoạt động của các Tổ chức thù địch như sau : “Chúng công khai hậu thuẫn cho số đối tượng chống đối trong các tôn giáo cả về tinh thần lẫn vật chất để thúc đẩy chủ trương ly khai trong nội bộ một số tổ chức tôn giáo. Thờn gian qua, chúng liên tục kích động, kêu gọi đòi lại đất đai, cơ sở vật chất có nguồn gốc tôn giáo như vụ 42 Nhà Chung, giáo sứ Thái Hà (Hà Nội), La Vang (Qủang Trị)...Các phần tử phản động, cực đoan trong các tôn giáo cũng chuyển đổi phương pháp nắm gíao dân bằng cách lấy các tổ chức hội đồng, hội đòan làm nòng cốt nhằm tranh giánh quần chúng, âm mưu tạo dựng lực lượng đối trọng với chính quyền; âm mưu thành lập “Ủy ban liên tôn giáo chống cộng.”
Riêng đối với đồng bào các Dân tộc thiểu số, đảng CSVN tố cáo : “Cùng với việc phát triển không bình thường đạo Tin lành trong vùng đồng bào dân tộc, chúng đã hình thành các “tôn giáo lạ” ở vùng miền núi phía Bắc như đạo “San sư khổ tảo” ở Hà Giang, Cao Bằng, “Sề chù ha ly lù gia” ở Lai Châu... để gây chia rẽ mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân, tạo ra các nhân tồ tiềm ẩn gây mất ổn định chính trị, xã hội trong đồng bào dân tộc thiều số…”
Ngoài ra, các đồng bào Dân tộc còn bị chỉ trích có âm mưu gây chia rẽ dân tộc Việt : “…Tiếp tục hậu thuẫn cho số phản động ở các khu vực trọng điểm gia tăng họat động chống phá, thực hiện ý đồ thành lập “Nhà nước Đề ga độc lập ở Tây Nguyên”, “Nhà nước Khmer Krom” ở Tây Nam bộ, “ Nhà nước Chăm độc lập” ở Nam Trung Bộ và “Vương Quốc Mông” ở Tây Bắc nhằm phá vỡ thống nhất quốc gia ở Việt Nam, tạo tiền đề cho sự can thiệp của các thế lực thù địch ở bên ngòai.”
Tài liệu cũng không quên “hỏi tội” các Tổ chức NGO. Ban Bí thư đảng tố cáo: “Có khỏang 700 tổ chức NGO nước ngòai, trong đó có 550 tổ chức có họat động thường xuyên. “Các thế lục thù địch đã lợi dụng họat động của một số tổ chức NGO vào các mụch đích chính trị, can thiệp vào công việc nội bộ, xâm hại an ninh và chủ quyền nước ta.”
MẤT TIN VÀO ĐẢNG
Riêng về tình hình nội bộ, Chỉ thị 34-CT/TW thống trách : “ Một số ngành, địa phương còn có biểu hiện làm lướt, mang tính hình thức, nhận thức của một bộ phận cán bộ, đảng viên và nhân dân về âm mưu, thủ đọan “ Diễn biến hòa bình” còn mơ hồ, một bộ phận đã nhận thức được nhưng chưa rõ, một số nơi quan niệm chống “Diễn biến hòa bình” là của Trung ương, của cấp trên....vì thế còn mất cảnh giác và chưa có quyết tâm cao trong việc chống âm mưu, họat động “Diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch.”
Tài liệu cảnh giác rằng: “Những âm mựu, thủ đọan mới ngày càng tinh vi, xảo quyệt trong chiến lược “Diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch”, nhưng đảng lại chưa kềm chế được khuyết điểm do chính cán bộ, đảng viên gây ra.
Chẳng hạn như : “Tệ Tham nhũng, lãng phí, quan liêu chưa được ngăn chặn có hiệu qủa làm giảm lòng tin của nhân dân…Phản bác tuyên truyền, nhất là trên mạng Internet ..tính chiến đấu, hiệu qủa chưa cáo…Qủan lý báo chí, xuất bản, văn hóa, văn nghệ còn lỏng lẻo, bất cập. Tình trạng lọt, lộ bí mật của Nhà nước xẩy ra nghiêm trọng….Thông tin đối ngọai chưa “đa dạng..chưa chuyển tải hết thong tin về thành tựu trên các lĩnh vực của đất nước về quyền con người, tự do tôn giao.”
Về phần nhân sự, Chỉ thị của Ban Bí thư đảng nhìn nhận : “Một số cán bộ, đảng viên và quần chúng hoang mang, dao động mất phương hướng, giảm sút lòng tin vào chủ nghĩa Mác-Lêin, tư tưởng Hồp Chí Minh và đường lối của Đảng, chính sách pháp luật Nhà nước, hoặc muốn đi theo hướng phát triển chế độ tư bản chủ nghĩa….”
“…Kết qủa cuộc điểu tra dư luận xã hội năm 2007 cho thấy tỷ lệ số người cho rằng “hiện tượng phân tán tài liệu xấu, tuyên truyền các quan điểm sai trái, xuyên tạc, bôi nhọ chế độ là vấbn để bức xúc trong năm” đã tăng từ 17% năm 2006 lên 28% năm 2007; tác động của thủ đọan “Diễn biến hòa bình” tăng từ 22% năm 2006 lên 27% năm 2007. Kết qủa cuộc điều tra về tác động của các quan điểm, hành động sai trái, thù địch tới tâm trạng, thái độ cán bộ, đảng viên và nhân dân tháng 01/2004 cho thấy tới 33% đối tượng cán bộ và 45% đối tượng nhân dân được hỏi đã trả lời : các thông tin xuyên tác, vu cáo, bị đặt, nói xấu Đảng, nói xấu chế độ, bôi nhọ lãnh đạo của các thế lực thù địch đã tác động lớn đến sự phai nhạt lý tường cách mạng, lý tưởng XHCN trong xã hội hiện nay.”
Ngoài ra, lần đầu tiên đảng CSVN công khai thừa nhận : “ Đã có biểu biện mong muốn đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập ở một số cán bộ, đảng viên suy thóai về tư tưởng, chính trị. Có cán bộ, đảng viên đã viết, phát ngôn và phát tán tài liệu có nội dung trái với Cương lĩnh chính trị, đường lớio, chính sách, Nghị quyết, Chỉ thị của Đảng; công khai phê phán sự lãnh đạo của Đảng và sự điều hành của Chính phủ.”
Chỉ thị viết tiếp:“Không ít cán bộ, đảng viên tuy vẫn tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, gắn bó với chế độ nhưng thụ động, thiếu bản lĩnh, không dám đấu tranh với những luận điệu sai trái, với những kẻ cơ hội chính trị hoặc do nhận thức không đầy đủ, bị lợi dụng nên đã ủng hộ, phụ họa, truyền bá những quan điểm chính trị phản động.”
Đối với thành phần trẻ, Tài liệu cho thấy đã : “”Xuất hiện một bộ phận học sinh, sinh viên thiếu lòng tyin vào con đường đi lên XHCN và công cuộc đổi mời do Đảng lãnh đạo, nhận thức hạn chế về âm mưu, họat dộng chống phá ta của các thế lực thù địch, đề cao quan điềm “dân chủ tư sản”, sống thực dụng, ích kỷ, cá biệt có hiện tượng tha hóa về nhân cách; một số viết bài cho đài nước ngòai nói xấu chế độ ta để xin học bổng.”
Cuối cùng Chỉ thị của Ban Bí thư cảnh giác tòan đảng rằng: “ Những hạn chế, yếu kém trong công tác đấu tranh chống “Diễn biến hòa bình” trên lĩnh vực tư tưởng – văn hóa của các thế lực thù địch và sự “tự diễn biến” trong nội bộ đã và đang là cơ hội để các thế lực thù địch ráo riết đẩy mạnh chiến lược “Diễn biến hòa bình”, từng bước lái đất nước ta đi chệch con đường XHCN.”
Như thế thì đảng CSVN đã “nát như tương” chưa ? Khi đưa ra 2 con Ma “Diễn biến hòa bình” và “Các thế lực thù địch” để hù họa nhằm che giấu tình trạng rã đám, mất định hướng của cán bộ, đảng viên thì chính đảng CSVN đã tự nhận là nạn nhân của “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa”.
Do đó sự công khai đòi đa nguyên và đa đảng của một số cán bộ, đảng viên nêu trong Tài liệu của Ban Bí thư Trung ương còn cho thấy ngày tàn của chế độ đã ló dạng. -/-
Phạm Trần
|
|
|
|
|
|
| |
    |
 |
dodom

Joined: 28 Nov 2008
Posts: 717

|
|
Quốc Sỉ
Ngô Nhân Dụng
Ngày 3 Tháng Mười vừa qua, Thủ Tướng Ấn Ðộ Manmohan Singh tới tiểu bang Arunachal Pradesh nằm dưới chân Hy Mã Lạp Sơn, để hỗ trợ đảng Quốc Ðại của ông trong một cuộc tranh cử địa phương. Ðối với người lãnh đạo một đảng nắm quyền trong một quốc gia dân chủ tự do, công việc đó là bình thường.
Nhưng chính phủ Trung Quốc đã lên tiếng đả kích ông Singh kịch liệt. Tại sao? Vì từ hơn nửa thế kỷ nay Trung Quốc vẫn đòi Ấn Ðộ phải trả lại một vùng đất trong tiểu bang này mà họ coi là thuộc về Tây Tạng, tức là thuộc chủ quyền của Bắc Kinh.
Khi chính phủ Trung Quốc công kích ông Singh với những lời nặng nề, họ có tính gây chiến với Ấn Ðộ hay không? Ai cũng biết là không. Họ phải nói những lời lẽ hung hăng đó chỉ vì mỗi khi có cơ hội là phải nhắc lại một lập trường cố hữu từ hơn nửa thế kỷ nay. Trung Quốc vẫn coi một vùng 90,000 cây số vuông mà họ gọi là “Nam Tạng” thuộc chủ quyền nước họ. Bộ Ngoại Giao của Bắc Kinh không ngần ngại công kích ông thủ tướng Ấn Ðộ để làm công việc nhắc nhở đó, mặc dù hai nước vẫn giao hảo, khối lượng trao đổi thương mại và đầu tư giữa hai nước vẫn gia tăng, ông Manmohan Singh với các ông Ôn Gia Bảo, Hồ Cẩm Ðào vẫn gặp gỡ và bắt tay nhau trong mấy năm qua.
Chúng ta là người ngoại cuộc, không biết trong cuộc tranh chấp này ai phải ai trái. Nhắc đến chuyện này chỉ để thấy chính phủ một nước khác họ hành động như thế nào khi gặp hoàn cảnh giống như Việt Nam. Trung Quốc đã chiếm quần đảo Hoàng Sa của nước ta từ năm 1974 đến nay và càng ngày càng lấn ép thêm. Trên thế giới hiện vẫn có hàng trăm nước đang tranh chấp nhau về lãnh thổ và hải phận giống như vậy. Không mấy ai có ý định dùng vũ lực giải quyết các bất đồng ý kiến đó. Nhưng mỗi khi có cơ hội thì nước nào cũng tìm cách nhắc lại chủ quyền của mình trên những vùng tranh chấp, cho cả thế giới phải biết. Trừ chính quyền Cộng Sản Việt Nam.
Khi Bắc Kinh đặt ra huyện Tam Sa để chính thức hóa việc chiếm đóng Hoàng Sa và Trường Sa, các thanh niên Việt Nam từ Bắc vào Nam đã biểu tình phản đối, họ đã bị bắt và nhiều người vẫn tiếp tục bị công an đe dọa, sách nhiễu từ gần 2 năm qua. Gần đây nhất, chính quyền tỉnh Quảng Tây lập ra đài phát thanh nói tiếng Việt, đặt tên là Tiếng Nói Vịnh Bắc Bộ thì chính quyền Cộng Sản Việt Nam cũng không phản đối. Ðài phát thanh Nam Ninh nói tiếng Việt nhắm vào Vịnh Bắc Bộ có mục đích gì? Ông Vương Canh Niên, tổng giám đốc mạng lưới phát thanh quốc tế của Trung Quốc nói hành động này nhằm tuyên truyền đối ngoại “phục vụ đại cục ngoại giao” của nước ông. Trong việc tuyên truyền cho “đại cục ngoại giao” đó tất nhiên có việc củng cố chủ quyền của họ trên các đảo ở Hoàng Sa và Trường Sa! Họ sẽ nói đi nói lại rằng các đảo trên thuộc về nước họ, nói cho tới bao giờ người Việt nghe quen tai và thấy đó là một chuyện tự nhiên! Ðây là màn mở đầu cho một cuộc “xâm lăng văn hóa” có thể so sánh với công việc Mã Viện đã làm ở Giao Chỉ trước đây gần 2000 năm. Sau khi thắng quân Hai Bà Trương, Phục Ba Tướng Quân đã mở một cuộc “xâm lăng văn hóa và chính trị.” Ông lập ra một hệ thống hành chánh mới, đặt quan Tầu trực tiếp cai trị, bắt dân nước Văn Lang thay đổi phong tục, đặt nền móng cho những chính sách đồng hóa của những Tích Quang, Sĩ Nhiếp sau đó.
Những người cầm đầu Trung Quốc họ cũng không quên chuyện Mã Viện. Khi các cố vấn Trung Quốc đầu tiên sang Việt Nam vào năm theo lời khẩn thiết yêu cầu của ****, Mao Trạch Ðông và Lưu Thiếu Kỳ đã nhắc nhở những Bí Thư La Quý Ba và Tướng Vi Quốc Thanh về chuyện Mã Viện. Họ đều dặn dò các ông này là phải nhớ người Việt Nam vẫn còn thù ghét Trung Quốc, phải đối xử với người Việt một cách khôn ngoan khéo léo đừng chạm tự ái của họ. Mao Trạch Ðông không muốn theo gót chân Mã Viện, vì ông ta có những phương pháp xâm lăng mới. Và có những tham vọng lớn hơn.
Vua quan nhà Hán chỉ nghĩ đến chuyện mở rộng cương vực, và củng cố đế quốc qua việc “khai hóa” các dân man di ở chung quanh để đồng hóa họ. Mao Trạch Ðông, người vẫn tự hào là sự nghiệp của mình sẽ lớn hơn cả Tần Thủy Hoàng và Hán Vũ Ðế. Ông có tham vọng dùng chủ nghĩa Cộng Sản thay đổi cả thế giới, theo đúng khẩu hiệu “Bốn Biển Một Nhà” chứ không phải theo lối cũ chỉ tính việc bành trướng một đế quốc. Cho nên Mao Trạch Ðông biết là không cần dùng chính sách Mã Viện, không cần tiến quân chiếm đất, không cần đặt quan Tầu cai trị. Chỉ cần một chính quyền Việt Nam biết học theo và thi hành đúng những chủ trương, những tư tưởng chỉ đạo của Mao Trạch Ðông, là đủ. Từ đó, đảng Cộng Sản Việt Nam đã được Trung Quốc giúp đỡ cả về vũ khí, xe cộ, quân phục, cho tới kim chỉ, cơm gạo, để xây dựng thế giới đại đồng theo trí tưởng tượng của Mao.
Nhưng đối với Cộng Sản Trung Quốc thì mảnh đất Việt Nam chỉ là một bộ phận trong chiến lược toàn cầu của họ. Mao vẫn đề cao chiến lược “lấy nông thôn bao vây thành thị,” như trong cuộc nội chiến ở Trung Hoa. Trên toàn thế giới thì “nông thôn” chính là các nước Á Phi, còn “thành thị” là các nước Tây Phương. Khi nào các nước nghèo ở Á Châu và Phi châu đã được cộng sản hóa, vòng vây kinh tế sẽ thiết chặt, phong trào cách mạng vô sản ở các nước tư bản sẽ bùng nổ.
Ðó là tham vọng của Mao. Ông ủng hộ các đảng Cộng Sản Á Phi trong chiến lược toàn cầu đó. Từ năm 1950 họ vẫn dùng đảng Cộng Sản Việt Nam như một khí cụ để huy động dân Việt đứng ra làm rào cản ngăn ngừa ảnh hưởng của Mỹ và các nước tư bản. Mao không thiết tha đến một nước Việt Nam thống nhất và độc lập. Miễn sao ngăn chặn được ảnh hưởng “Ðế quốc Mỹ” để Mao có thể thực hiện kế hoạch cộng sản hóa vùng Ðông Nam Á rồi dần dần đưa chủ nghĩa Cộng Sản ra toàn thế giới là được rồi.
Ngày nay các người lãnh đạo Trung Quốc chấp nhận đường lối tư bản hóa, không còn tham vọng làm cách mạng vô sản toàn thế giới nữa. Nhưng chính sách bành trướng của Mao vẫn được tiếp tục, với mục đích quốc gia thay thế cho mục tiêu cách mạng quốc tế vô sản.
Nhưng đối với người dân Việt Nam thì mối đe dọa vẫn như cũ. Là một dân tộc nhỏ bé bên cạnh một nước láng giềng khổng lồ, mối lo lớn nhất của dân Việt là bảo vệ bản sắc, giữ gìn văn hóa, xác định chủ quyền trên từng mảnh đất mà tổ tiên để lại. Cho nên, trước việc Bắc Kinh làm thêm một đài phát thanh nói tiếng Việt nhắm vào Vịnh Bắc Bộ, người Việt nào cũng phải báo động với nhau: Họ âm mưu toan tính gì đây?
Trước biến cố đó, đáng lẽ chính quyền Việt Nam nào cũng phải lên tiếng cảnh cáo và phản đối âm mưu tuyên truyền của Bắc Kinh. Ðây là một cơ hội để minh xác chủ quyền nước mình, một dịp đưa ra thêm bằng cớ về chủ quyền của mình cho cả thế giới nhớ; không khác gì khi Bắc Kinh nắm lấy cơ hội ông thủ tướng Ấn Ðộ đến thăm tiểu bang Arunachal Pradesh! Nhưng đảng Cộng Sản Việt Nam đã không làm như thế. Trái lại, ông Nguyễn Anh Dũng, lãnh sự Việt Nam ở Nam Ninh lại lên tiếng hoan nghênh và chúc mừng, mở miệng ca ngợi “quan hệ hữu nghị đời đời xanh tươi” giữa hai đảng Cộng Sản! Phục Ba Tướng Quân Mã Viện nghe lời ca ngợi đó chắc cũng phải mỉm cười nơi chín suối! Ông lãnh sự này đáng được thưởng huy chương Mã Viện! Ðợi đến khi nào họ chính thức đặt tên đài phát thanh đó thành “Tiếng Nói Giao Chỉ” thì mới thấy nhột hay sao?
Thử tưởng tượng nếu bây giờ Việt Nam lập một đài phát thanh ở Châu Ðốc nói tiếng Khờ Me đặt tên là “Diễn Ðàn Thủy Chân Lạp” hay “Tiếng nói Tông Lê Sáp” thì chính phủ Hun Sen có bịt tai, nhắm mắt để yên hay không? Hay một đài phát thanh nói tiếng Lào đặt ở Thanh Hóa, lấy tên là “Tiếng Nói Cánh Ðồng Chum” thì chính phủ Lào có lên tiếng chúc mừng “quan hệ hữu nghị đời đời xanh tươi” hay không? Tưởng tượng xa hơn nữa, Việt Nam có thể lập một đài nói tiếng Quảng Ðông lấy tên là “Tiếng Nói Nam Việt” thì thái độ của chính phủ Bắc Kinh sẽ như thế nào? Ðừng quên rằng Triệu Ðà đã xưng là hoàng đế nước Nam Việt, bao gồm cả nước ta và vùng Lưỡng Quảng. Vào thế kỷ 11, Lý Thường Kiệt đã tấn công chiếm lại một phần đất Nam Việt cũ, trước khi rút về để bảo vệ mạng sống của quân mình! Chủ trương “toàn quân” đó, Lê Lợi sau này vẫn theo đuổi và nhắc lại nhiều lần, ngay trong Bình Ngô Ðại Cáo.
Thái độ “hồ hởi” chúc mừng của đảng Cộng Sản Việt Nam trước hành động “xâm lăng văn hóa” của Bắc Kinh cho thấy họ không xứng đáng đại diện cho dân tộc. Với tất cả những gì các chính quyền Trung Quốc đã đối xử với nước Việt Nam từ 2000 năm nay mà một nhà ngoại giao Việt Nam vẫn nói đến “quan hệ hữu nghị đời đời xanh tươi” thì thật là quốc sỉ.
|
|
|
|
|
|
| |
    |
 |
VuPhong

Age: 52
Joined: 01 Dec 2004
Posts: 1212

|
|
Trí thức bất khuất trước bạo quyền
Ngô Nhân Dụng
Ðời nay nói đến Hy Lạp người ta có thể không biết đến Vua Dionysius, nhưng phần lớn người có học đều biết các triết gia Socrate, Platon, Pericles, biết các nhà khoa học Euclide hay Archimede! Vua Dionysius I ngự trị ở thành Syracuse (ở phía Nam đảo Sicily bây giờ) vào thế kỷ thứ tư trước Công nguyên. Ngày nay người ta còn nhắc đến ông không phải vì những cuộc chinh phạt, những chiến công, mà vì ông đã thất bại khi muốn đàn áp giới trí thức đương thời.
Sử chép về Vua Dionysus I có những chuyện liên can đến giới trí thức và văn nghệ. Những người nghiên cứu khoa học, triết lý hoặc viết văn, làm báo thời nay nếu phải sống dưới các chế độ độc tài thường vẫn chịu sức ép phải uốn cong ngòi bút theo lệnh các “lãnh tụ anh minh.” Rất nhiều người can đảm chống lại, nhưng đa số thì chịu thua, vì miếng cơm manh áo; vả lại họ không biết chọn nghề nào khác kiếm ăn. Vua Dionysius I cũng là một người sính làm thơ, không khác gì các ông Mao Trạch Ðông, **** thời họ nắm quyền sinh sát. Một hôm Dionysius đưa cho thi sĩ Philoxenus coi một tác phẩm mới của ông để chia sẻ.
Philoxenus lại mang tánh hay nói thật; ông nói thẳng, chê là thơ của nhà vua chẳng ra ngô ra khoai gì cả. Nhà thơ thành thật khuyên nhà vua đừng bao giờ làm thơ nữa. Giận quá, Dionysius ra lệnh bắt giam Philoxenus, cho đi lao động cải tạo ở một công trường khai thác đá. Chắc ở đó toàn những đá thì nhà thơ có dịp dùi mài khả năng phê bình thơ vua.
Ngày hôm sau, Dionysius lại mời Philoxenus vào hoàng cung dự tiệc để coi nhà thơ đã được cải tạo tư tưởng hay chưa. Tiệc chiêu đãi văn nghệ sĩ tất nhiên là vui lắm, đại khái quý vị có thể tưởng tượng được, đủ các thứ sơn hào hải vị, có văn công giúp vui, vũ nữ ra múa may, chắc cũng tổ chức cả thi hoa hậu nữa! Sau khi đã uống rượu khá nhiều, thi hứng của nhà vua lại nổi lên, không cách nào cản được. Ông đứng dậy ngâm một bài thơ mới sáng tác. Ðọc thơ xong, vua Dionysius quay lại nhìn thi sĩ Philoxenus, hỏi: “Sao, ông thấy bài thơ mới thế nào?” Philoxenus đứng dậy nghiêng mình, cúi chào ông vua để tỏ vẻ kính trọng. Rồi ông lững thững đi ra bảo tên lính đeo gươm hầu phụ trách an ninh: “Chú làm ơn đưa tôi trở về hầm đá!”
Tại Việt Nam ngày nay, hôm 14 Tháng Chín năm 2009, Viện Nghiên Cứu Phát Triển (IDS), một viện nghiên cứu độc lập gồm các trí thức hàng đầu Việt Nam, đã tự động giải thể để phản đối Quyết Ðịnh 97 của chính phủ Nguyễn Tấn Dũng. Hành động đó cũng giống như việc Philoxenus từ bỏ bữa tiệc của vua Dionysus để trở về làm công tác đập đá!
Những người trí thức tự trọng không thể chấp nhận việc kiểm soát tư tưởng. Nhất là người làm công việc nghiên cứu khoa học. Mục đích của khoa học là đi tìm sự thật, những sự thật khách quan, độc lập đối với tín ngưỡng và chính trị. Quyết Ðịnh 97 buộc các bài phản biện của giới khoa học phải trình cho các cơ quan nhà nước trước khi công bố. Ðây là một hành động phản khoa học, phản dân chủ, vì chính quyền cộng sản không cho phép người trí thức được phép nghiên cứu độc lập. Cấm việc nghiên cứu độc lập và khách quan là phản tiến bộ, đặc biệt trong các đề tài liên can đến phát triển kinh tế và xã hội rất cần thiết cho đất nước bây giờ.
Người trí thức muốn nói thật thì rất khó sống dưới ách độc tài, dù là chế độ quân chủ chuyên chế ngày xưa hay là chế độc đảng chuyên chính vô sản và vô học thời nay.
Một tháng sau, ngày 14 Tháng Mười, chính phủ Nguyễn Tấn Dũng lại ra một thông báo kết luận rằng việc ban hành Quyết Ðịnh 97 “là cần thiết, phù hợp với Hiến Pháp, pháp luật Việt Nam.” Không những thế, bản thông báo đe dọa giao Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội “xử lý những phát biểu thiếu tinh thần xây dựng của một số cá nhân thuộc Viện Nghiên Cứu Phát Triển.” Coi như các nhà trí thức danh tiếng nhất Việt Nam bị dọa có thể được “điều đi” làm công tác nghiên cứu ở hầm đá!
Tiến Sĩ Nguyễn Quang A, nguyên viện trưởng IDS nói, “Thông báo của văn phòng chính phủ có những lời lẽ đe dọa chúng tôi” và ông vẫn tiếp tục phê phán “Quyết Ðịnh 97 vi phạm nghiêm trọng luật pháp Việt Nam!” Tuyên bố như vậy cũng không khác gì nhà thơ Philoxenus ngày xưa đã bị trừng phạt rồi vẫn tiếp tục chê thơ của ông vua không ngửi được!
Giới trí thức thời xưa và thời nay đều là kẻ thù của các chế độ độc tài. Vì nhu cầu tự nhiên nhất của họ là được tự do suy nghĩ, tự do phát biểu.
Trong Tháng Mười, chính quyền Nguyễn Tấn Dũng lại đưa nhiều nhà trí thức Việt Nam “đi hầm đá” nữa. Tổng cộng có chín người bị bắt từ năm ngoái, nay bị đưa ra tòa tại Hải Phòng với cùng một tội danh: “lưu trữ, phát tán những tài liệu vu khống chế độ, sau đó chụp hình và phát tán lên mạng Internet.” Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, 60 tuổi, bị án nặng nhất đến 6 năm tù giam và 4 năm quản chế tại gia vì “vai trò lãnh đạo.”
Cũng trong Tháng Mười tại Hà Nội, ông Phạm Văn Trội, 37 tuổi, xử 4 năm tù giam và 4 năm quản chế tại gia. Nhà văn Vũ Hùng cũng bị 3 năm tù giam và 3 năm quản chế vì vi phạm Ðiều 88. Nhà thơ Trần Ðức Hạnh, 57 tuổi, hội viên Hội Nhà Văn Nghệ An bị xử án tù giam 3 năm và 3 năm quản chế.
Những nhà trí thức ở Hy Lạp thời xưa cũng như ở Việt Nam ngày nay có thể “đứng vững không khỵu chân” để bảo vệ lương tâm và sự thật vì họ biết rằng sau cùng lịch sử sẽ ghi nhớ đến họ. Và ngay trong cuộc đời của họ, họ sống thanh thản vì được mọi người kính trọng và yêu thương. Còn những anh đóng vai độc tài chuyên chế, sau cùng lịch sử sẽ ghi tên trong sổ đen. Mà ngay khi còn sống họ cũng không được ai thành thật yêu thương hay kính trọng, trừ những kẻ nịnh thần!
Ngay xưa, Vua Dionysius bỏ tù Phintias, một triết gia phái Pythagore, sau cùng xử ông bị tử hình vì những tội “phản biện” làm hại uy tín “chính quyền của nhân dân.” Trước khi chết, Phintias xin phép được về thăm gia đình. Nhưng làm thế nào để bảo đảm là triết gia không đi trốn và sẽ trở lại thọ hình? Triết gia vốn nghèo khó, lấy vàng bạc, của cải đâu để làm vật thế chân? Một người bạn của Phintias là Damon đã tự mình xin làm “bail bond,” vào ngồi tù thế mạng, nếu Phintias trốn thì Damon sẽ chết thay. Sau khi thăm nhà rồi, Phintias lại trở vào nhà tù cho bạn mình được thả. Hành động của hai nhà trí thức làm cho ông vua Dionysius kinh ngạc ngạc. Sống giữa đám nịnh thần và chỉ quen lừa gạt, dối trá ông không thể hiểu tại sao có những người bạn hết lòng với nhau như thế! Dionysius trả tự do cho Phintias xin được kết bạn với cả hai nhà hiền triết. Không biết làm bạn được bao lâu?
Nền văn minh Hy Lạp để lại rất nhiều di sản. Ngoài những tư tưởng triết lý, khoa học, các pho tượng dựng trong các hý trường rộng lớn, còn có cả một định chế xã hội gọi là chế độ Dân Chủ. Chế độ Dân Chủ ở Hy Lạp không được tiến bộ như hình thức mà nhân loại hiện đang thi hành; nhưng phải ghi công người Hy Lạp đã đặt nên một số nền tảng chính. Dân Hy Lạp đã quên những ông vua Dionysius mà còn nhớ Pericles. Người Việt Nam cũng sẽ có ngày quên đi cái chế độ độc tài đảng trị tham nhũng thối nát, mà chỉ nhớ đến những nhà trí thức đang tranh đấu cho đồng bào được hưởng cuộc sống dân chủ tự do. Ngày nay chúng ta vẫn ghi nhớ những Phan Châu Trinh, Nguyễn An Ninh, Khái Hưng, PhanVăn Hùm, đó là một truyền thống của giới trí thức trong dân tộc Việt Nam. Dù thời bình hay thời chiến, “nhưng hào kiệt đời nào cũng có”.
|
|
|
|
|
|
 |
    |
 |
nangchieu

Age: 56
Joined: 19 Apr 2009
Posts: 175

|
|
Già nhân ngãi, non vợ chồng
Xe hơi hiệu Geely do Trung Quốc sản xuất được bày bán tại một cửa hiệu ở Bắc Kinh,
ngày 30 Tháng Mười, 2009. (Hình: Getty Images)
Trần Bình Nam
“...Tuy kinh tế phát triển nhưng tình hình trong nước khá căng thẳng về các mặt xã hội, văn hóa, dân số và tôn giáo. Ðiều này giải thích tại sao chính quyền Bắc Kinh hay nói tới tinh thần dân tộc...”
Ðó là cách miêu tả của người Anh về quan hệ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc trước chuyến công du Bắc Kinh của Tổng Thống Obama tháng tới (11/2009). Cách miêu tả này được trình bày trong bài báo “The Odd couple” của tuần báo The Economist số ngày 24-30/10/2009.
Bài báo viết:
Các chính trị gia Tây phương khi đọc diễn văn trước một cử tọa người Trung Quốc thường muốn tìm dẫn chứng từ nguồn văn học của Trung Quốc để tô điểm cho bản văn. Tổng Thống Obama đọc diễn văn trước người Trung Quốc và một số những nhà lãnh đạo khác Tháng Bảy vừa qua [1] đã dẫn một thành ngữ của Mạnh Tử [2] và sau này đã được Yao Minh một tay chơi bóng rổ người Trung Quốc nổi tiếng thế giới dùng, “Dù anh là thành phần mới hay cũ trong một tập thể anh cũng cần có thời gian để thích ứng với các thành phần khác.” Trong ý nghĩa đó Tổng Thống Obama muốn nói, dù Hoa Kỳ và Trung Quốc tái thiết lập bang giao với nhau đã 30 năm hai nước vẫn có nhu cầu thích ứng và tìm hiểu nhau.
Vấn đề chính là Hoa Kỳ và Trung Quốc đều không biết chắc quan hệ của hai nước sẽ dẫn tới đâu, mặc dù hai nước có rất nhiều điểm chung. Trong 10 năm qua kinh tế hai nước gắn chặt hữu cơ với nhau. Hoa Kỳ là nước vay nợ nhiều nhất và Trung Quốc là nước chủ nợ lớn nhất. Hoa Kỳ và Trung Quốc cũng là hai quốc gia đang hợp tác nhau để giải quyết hai vấn nạn lớn thế giới đang đối diện là (1) sự nóng dần của khí quyển, và (2) khủng hoảng kinh tế toàn cầu.
Hoa Kỳ và Trung Quốc đều có một mối lo chung là quan hệ hiện nay có thể sẽ dẫn tới một cuộc chiến tranh lạnh dai dẳng hay một cuộc đụng độ vũ trang.
Trung Quốc đang có chương trình xây dựng lực lượng quân sự để một mai có thể cạnh tranh với Hoa Kỳ tại Á Châu và bảo vệ Ðài Loan. Trung Quốc đang âm thầm đóng hàng không mẫu hạm và các tướng lãnh Trung Quốc không hề hé răng với bất cứ ai về vấn đề này.
Sau lưng nỗ lực bành trướng này là sức mạnh kinh tế của Trung Quốc. Các công ty của Trung Quốc đã “mua đứt” nhiều nước tại Phi Châu và Nam Mỹ, và kết bạn với các quốc gia mà các nước Tây phương tránh xa [3]. Với nguồn ngoại tệ phong phú và khả năng trời cho trong nghề làm ăn buôn bán, số tiền đầu tư của Trung Quốc tại các nước Tây phương càng ngày càng lớn. Và trên hết Hoa Kỳ nợ Trung Quốc 800 tỉ Mỹ kim là một lưỡi gươm treo lủng lẳng trên đầu nền kinh tế Hoa Kỳ.
Các quan sát viên trên thế giới cho rằng quan hệ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc sẽ căng thẳng hơn trong những năm tới vì hai nguyên nhân: Thứ nhất, năm 2012 có hai cuộc bầu cử quan trọng tại Hoa Kỳ và Ðài Loan, và đại hội 18 của đảng Cộng Sản Trung Quốc. Thứ hai, hai nước có nhu cầu điều chỉnh chính sách trước tương quan lực lượng mới. Thế giới đang nói tới khối G2 gồm Hoa Kỳ và Trung Quốc, cho rằng nền kinh tế hai nước xem như ngang ngửa nhau và Hoa Kỳ và Trung Quốc phải hợp tác nhau mới giải quyết được các vấn nạn chính của thế giới [4].
Nền kinh tế Trung Quốc hiện chỉ bằng 1/3 Hoa Kỳ và GDP tính theo đầu người chỉ bằng 1/14 của Hoa Kỳ, và khả năng sáng tạo của Trung Quốc còn thua xa Hoa Kỳ. Ngân sách quốc phòng của Hoa Kỳ hiện lớn gấp 6 lần ngân sách quốc phòng Trung Quốc. Vũ khí duy nhất của Trung Quốc là chủ nợ của Hoa Kỳ, nhưng Trung Quốc cũng không dễ dàng gì để khai thác [5] vì khai thác thì đồng Mỹ kim mất giá, kinh tế của Trung Quốc cũng bị ảnh hưởng lây. Khi dân chúng Mỹ giảm tiêu thụ, trong khi Trung Quốc tung tiền đẩy mạnh sự tiêu thụ trong nước, cán cân thương mãi đang bất lợi cho Hoa Kỳ sẽ được giảm thiểu. Trong khi đó, nếu Trung Quốc đẩy mạnh sức ép kinh tế của mình ra các nước khác, thế giới sẽ có khuynh hướng co cụm, nhất là tại Hoa Kỳ chỉ số thất nghiệp đang lên cao làm cho khuynh hướng bảo hộ công nghiệp trong nước (protectionism) càng mạnh.
Về phương diện địa chính trị (geopolitics) Trung Quốc chưa có sức cũng như chưa có ý định đối đầu với Hoa Kỳ. Trên mặt quốc tế Trung Quốc có nhiều ưu thế và tự tin, nhưng trong nước họ phải đối đầu với sự bất mãn triền miên của dân chúng với hàng chục ngàn vụ biểu tình phản đối hằng năm. Tuy kinh tế phát triển nhưng tình hình trong nước khá căng thẳng về các mặt xã hội, văn hóa, dân số và tôn giáo. Ðiều này giải thích tại sao chính quyền Bắc Kinh hay nói tới tinh thần dân tộc. Trong bối cảnh đó Hoa Kỳ không nhất thiết cần áp dụng một đối sách cứng rắn với Trung Quốc vì cho rằng mình đang bị Trung Quốc đe dọa.
Sẽ là một sai lầm nếu Hoa Kỳ do lo sợ sự lớn mạnh của Trung Quốc mà gắt gao với Trung Quốc về mặt kinh tế, đặc biệt là mậu dịch, mà lơ là về mặt nhân quyền. Việc Tổng Thống Obama mới đây tăng thuế đối với vỏ bánh xe do Trung Quốc chế tạo chẳng có lợi gì nếu không muốn nói chỉ khuyến khích tinh thần bảo hộ công nghiệp tại Hoa Kỳ. Ðứng trước chỉ số thất nghiệp xấp xỉ 10%, Quốc Hội Hoa Kỳ sẽ có khuynh hướng chỉ trích chính sách xuất cảng ồ ạt của Trung Quốc và giá trị quá thấp của đồng yuan [6] và có thể tạo ra một trận chiến tranh mậu dịch giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc. Trong trường hợp này cả hai nước đều bị tổn thương.
Trong chuyến công du Bắc Kinh sắp tới, chắc chắn rằng Tổng Thống Obama không từ bỏ cái giá trị thứ nhất của Hoa Kỳ là tự do mậu dịch thì Tổng Thống Obama cũng không nên từ bỏ cái giá trị thứ hai là quyền tự do của con người (personal freedom). Hoa Kỳ không thể quan niệm rằng vì Trung Quốc đang lớn mạnh nên Trung Quốc có quyền độc tài, và Hoa Kỳ chỉ dùng đến vũ khí nhân quyền để áp lực Trung Quốc khi có lợi cho mình. Tổng Thống Obama cần Trung Quốc hợp tác để giải quyết sự khủng hoảng kinh tế thế giới và điều tiết khí hậu địa cầu không có nghĩa ông Obama phải im lặng không dám chỉ trích chế độ chính trị của Trung Quốc. Thí dụ như mới đây Tổng Thống Obama ngần ngại không tiếp đức Ðạt Lai Lạt Ma của Tây Tạng để lấy lòng Trung Quốc chuẩn bị cho chuyến đi tới của ông qua Tàu là một sự tránh né không cần thiết. Ðảng Cộng Sản Trung Quốc có nhu cầu tạo uy tín đối với nhân dân Trung Quốc nên cũng mong muốn chuyến thăm viếng này là một thành công như Tổng Thống Obama muốn [7].
Tổng Thống Obama cần chứng tỏ cho Trung Quốc và thế giới thấy rằng chế độ dân chủ vẫn là một chế độ tốt hơn. Lúc này thế giới có vẻ khen Trung Quốc về cung cách Trung Quốc hợp tác giải quyết cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu, sự nóng dần của khí quyển và nỗ lực chống sự lan tràn của dịch cúm heo, nhưng đừng quên rằng Trung Quốc vẫn giải quyết các vấn đề trên theo cung cách một nước độc tài. Lấy thí dụ về chính sách trồng cây xanh (greenery) để chống sự nóng dần của khí quyển. Do chế độ tập quyền không cần thảo luận dân chủ với dân và với các nước khác trên thế giới, Trung Quốc thực hiện kế hoạch trồng cây xanh một cách ồ ạt và nhanh chóng, trong khi đáng lẽ cần giáo dục cho dân chúng biết sự quan trọng của kế hoạch [8] và sắp xếp để trao đổi kỹ thuật trồng cây xanh với các nước khác trên thế giới thế nào để các nước có kỹ thuật tân tiến này không ngại sự hiểu biết của mình sẽ bị đánh cắp.
Dưới bề mặt hoành tráng của cuộc diễn binh kỷ niệm 60 năm ngày thành lập chế độ Cộng Sản tại Trung Quốc hôm 1 Tháng Mười vừa qua tại Bắc Kinh là dấu hiệu của sự yếu đuối của chế độ. Ðảng Cộng Sản Trung Quốc đã không cho dân chúng tự do đến xem diễn binh vì ngại các cuộc biểu tình phản đối của dân trước bàng quang thiên hạ.
Trung Quốc càng giàu mạnh, sự bất ổn trong nước càng lớn. Ðảng Cộng Sản Trung Quốc đã bắt giam các nhà đấu tranh dân chủ, nhưng chính sách này sẽ không hữu hiệu về lâu về dài và sẽ thất bại. Trong chuyến thăm viếng Bắc Kinh sắp tới Tổng Thống Obama nên gặp vài nhà đấu tranh dân chủ thì sẽ thấy. Nếu Bắc Kinh có giận dữ thì nên để họ giận dữ cho quen [9].
Trần Bình Nam
25 Tháng Mười, 2009
[1] Hội nghị G-8 tại Ý.
[2] Một triết gia Trung Quốc, kế thừa triết lý của đức Khổng Phu Tử, sống vào thế kỷ thứ 3 và thứ 4 trước Công nguyên.
[3] Vì độc tài hoặc vi phạm nhân quyền trắng trợn chẳng hạn.[ 4] The Economist cho rằng quan niệm này không sát thực tế nếu không muốn nói là nguy hiểm.
[5] Chẳng hạn như bán đổ công khố phiếu của Hoa Kỳ ra thị trường.
[6] Ðồng yuan thấp, phẩm vật và hàng hóa Hoa Kỳ nhập cảng vào Trung Quốc với giá bằng đồng yuan cao nên khó bán.
[7] The Economist lấy tâm lý của Mao Trạch Ðông đối với cuộc thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Nixon năm 1972 để áp dụng vào cuộc thăm viếng này. Nhưng vị thế hai nước đã rất khác xa nhau trong hai trường hợp. Tuy Hoa Kỳ vẫn còn ưu thế đối với Trung Quốc nhưng lần này Tổng Thống Obama lên đường trong một tư thế tương đối yếu hơn lúc Tổng Thống Nixon đi Trung Quốc nhiều.
[8] Ðối với tương lai của sự sống trên địa cầu để dân chúng hợp tác bảo vệ kế hoạch.
[9] Nói dễ hơn làm. Tháng Mười Một, năm 2007 khi Tổng Thống Bush đến Hà Nội tham dự hội nghị APEC ông Bush đã không dám gặp các nhà đấu tranh dân chủ Việt Nam đang bị canh gác và chận cửa ngày đêm thì cũng khó mà Tổng Thống Obama gặp các nhà đấu tranh Trung Quốc đang bị chính quyền Trung Quốc giam giữ.
(Bài này được trích đăng từ thongluan.org)
|
|
|
|
|
|
 |
    |
 |
ThienThu

Joined: 30 Oct 2008
Posts: 182

|
|
Khôi Nguyên Nhân Quyền Việt Nam 2009
Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy.
Mục sư Nguyễn Công Chính với gương mặt bị công an Việt Nam hành hung.
WESTMINSTER (NV) Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam (MLNQVN) công bố danh tánh hai người được Mạng Lưới chọn trao giải Khôi Nguyên Nhân Quyền Việt Nam 2009. Ðó là Mục Sư Nguyễn Công Chính và nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, được bầu chọn từ danh sách 12 ứng viên do 12 tổ chức và cá nhân trong và ngoài nước đề cử.
Theo thông cáo báo chí của MLNQVN, Mục Sư Nguyễn Công Chính, 43 tuổi, sinh quán tại Thừa Thiên-Huế, hiện thường trú tại Pleiku-Gia Lai, là phó hội trưởng Giáo hội Tin Lành Mennonite Việt Nam, chủ tịch Hiệp Hội Thông Công Tin Lành Các Dân Tộc Việt Nam, quản nhiệm cộng đồng Tin Lành Mennonite Tây Nguyên Việt Nam. Ông là thành viên Khối 8406, là hội viên Hội Ái Hữu Tù Nhân Tôn Giáo và Chính Trị. Ông tham gia đấu tranh cho nhân quyền và tự do tôn giáo từ năm 2001 tới nay.
Thông cáo cho biết, Mục Sư Nguyễn Công Chính sống gần gũi với cộng đồng các sắc tộc từ khi 14 tuổi cho đến nay, mối quan hệ của ông vối cộng đồng các sắc tộc gắn bó mật thiết như trong một gia đình, nên khi anh em đồng bào tôn giáo các sắc tộc bị đàn áp bách hại thì Mục Sư Chính là người luôn đứng ra bênh vực giúp đỡ, bất kể bản thân và gia đình luôn bị công an trù dập trả thù bằng mọi cách.
Mục Sư Nguyễn Công Chính đã trải qua 298 lần bị công an cưỡng ép thẩm vấn, 19 lần bị công an tra tấn đánh đập dã man, 86 lần bị trục xuất ra khỏi chỗ ở, 2 lần bị chính quyền cưỡng chế ủi sập nhà nguyện và tịch thu tài sản, 4 lần bị mưu sát, 6 lần bị bắt giam. Hiện nay gia đình ông bị nhà cầm quyền CSVN cô lập, mất tất cả các quyền tự do của công dân, và đã bị công an đóng chốt canh gác cô lập kiểm tra liên tục sách nhiễu trong nhiều năm.
Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, năm nay 49 tuổi, từng làm nghề giáo (1983-1992), phóng viên, nhà văn với 15 tác phẩm đã xuất bản trong nước và 6 tác phẩm in ở hải ngoại. Bà đã can đảm phản kháng chế độ, tranh đấu cho nhân quyền của dân oan, viết rất nhiều ký sự tố giác tội ác của nhà cầm quyền CSVN. Bà đã liên tục bị nhà nước sách nhiễu đe dọa trong nhiều năm.
Ngày 21 Tháng Tư, 2007, bà bị công an bắt khẩn cấp ở Hà Nội vì tội “tuyên truyền chống nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.” Bà bị giam cho đến khi đưa ra tòa án Nhân Dân Hà Nội xét xử kín, không có cả thân nhân tham dự, với bản án 9 tháng 10 ngày tù trong lúc bà đang bị bệnh tiểu đường, lao và thấp khớp... Bà được phóng thích ngày 31 Tháng Giêng, 2008, nhưng vẫn bị công an và dân phòng đóng chốt canh chừng, quấy nhiễu, và đe dọa bằng nhiều hình thức bẩn thỉu khác nhau, đặc biệt sau khi bà xuất bản hai tác phẩm tại hải ngoại và viết bài về dân oan Thái Hà, Hưng Yên. Mới đây, ngày 8 Tháng Mười, 2009 công an chìm đã hành hung bà và chồng tại nhà bà, nhưng sau đó lại bắt hai vợ chồng bà, vu khống và khởi tố về hành vi “cố ý gây thương tích” cho người khác.
Bà từng được tổ chức Human Rights Watch tặng Giải Hellmann/Hammett và được mời làm hội viên Hội Văn Bút Quốc Tế 2007.
Giải Nhân Quyền Việt Nam do MLNQVN thành lập từ năm 2002 nhằm tuyên dương thành tích tranh đấu bất bạo động của những người đã chấp nhận hy sinh, kể cả mạng sống của chính mình, cho lý tưởng nhân quyền và dân quyền của nhân dân Việt Nam. Ngoài ra, Giải Nhân Quyền Việt Nam còn nhằm bày tỏ sự liên đới, hậu thuẫn và quyết tâm của người Việt khắp nơi trong nỗ lực đấu tranh giành lại quyền làm người.
Từ ngày thành lập đến nay, MLNQVN đã tuyên dương và trao tặng Giải Nhân Quyền Việt Nam cho những nhà đấu tranh hàng đầu cho nhân quyền tại Việt Nam sau đây: Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ, Linh Mục Nguyễn Văn Lý (2002); Ký giả Nguyễn Vũ Bình, Luật Sư Lê Chí Quang, Bác Sĩ Phạm Hồng Sơn, Ký giả Nguyễn Khắc Toàn (2003); Cựu Ðại Tá Phạm Quế Dương, Bác Sĩ Nguyễn Ðan Quế (2004); cụ Lê Quang Liêm, Linh Mục Phan Văn Lợi, Thượng Tọa Thích Tuệ Sỹ (2005); Kỹ Sư Ðỗ Nam Hải, Giáo Sư Nguyễn Chính Kết (2006); Giáo Sư Hoàng Minh Chính, Luật Sư Nguyễn Văn Ðài và Luật Sư Lê Thị Công Nhân (2007); Thượng Tọa Thích Thiện Minh, nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải (bút hiệu là Hoàng Hải và Ðiếu Cày), và Bán Nguyệt San Tự Do Ngôn Luận (2008).
Giải Nhân Quyền Việt Nam gồm một bản tuyên dương cho mỗi khôi nguyên và tổng số hiện kim $6,000 chia đều cho các vị trúng giải. Lễ trao Giải Nhân Quyền Việt Nam năm nay sẽ được tổ chức tại Washington Court Hotel, 525 New Jersey Ave. NW, Washington, DC 2001 vào lúc 2 giờ chiều ngày 10 Tháng Mười Hai, 2009.
|
|
|
|
|
|
| |
    |
 |
|
|
Goto page Previous 1, 2, 3 ... 58, 59, 60, 61, 62 Next
|
View next topic
View previous topic
You cannot post new topics in this forum You cannot reply to topics in this forum You cannot edit your posts in this forum You cannot delete your posts in this forum You cannot vote in polls in this forum You cannot attach files in this forum You cannot download files in this forum
|
All times are GMT
16262 Attacks blocked
|